Tô Du nghiêm trọng hoài nghi bản thân là người mê giọng nói của Cố Trần, bằng không tại sao mỗi lần Cố Trần nói chuyện thì cậu đều không thể khống chế nổi nhịp tim như vậy.
Cậu nằm ở trên giường bình phục tâm trạng một hồi lâu thì mới đi tắm.
Tô Du mang theo hơi nước đi ra khỏi phòng tắm, ánh mắt liếc về cái danh thϊếp mà cậu đặt trên tủ đầu giường, cảnh tượng người quản lý đưa danh thϊếp cho cậu lại hiện lên trong não.
“Giới giải trí sao?” Tô Du lau tóc, lẩm bẩm nói.
Bản thân Tô Du chỉ là một người bình thường, sự hiểu biết về giới giải trí chỉ có những ngôi sao ngăn nắp xinh đẹp, thảm đỏ đi mãi không hết cùng với vô số đèn chiếu.
Từ trước đến giờ, Tô Du không nghĩ rằng sẽ có một ngày bản thân được bắt chuyện để đi làm ngôi sao. Nghĩ đến đây, Tô Du không khỏi sờ lên mặt của mình, người quản lý Lê Văn đó lại xuất hiện trong đầu cậu.
Người đó nói trên người cậu có khí chất cao quý mà những ngôi sao khác không có.
Sau khi đi vào thế giới này, Tô Du đã soi gương, cậu ngạc nhiên phát hiện ra Tô Du ở thế giới này có vẻ ngoài hoàn toàn giống cậu, nhưng ở kiếp trước khi đi trên đường, chưa từng có người bắt chuyện với cậu, đừng nói là bảo cậu đi làm ngôi sao gì đó.
Tô Du cúi đầu nhìn tay của mình, đôi tay nhỏ xíu thon dài này đúng là tay của một cậu ấm được chăm sóc rất tốt, hoàn toàn khác với bàn tay tràn đầy vết nứt da và sẹo của cậu ở thế giới kia. Tô Du cắn môi, cậu biết bản thân chỉ là chiếm được thân thể của Tô Du trong sách nên mới được người ta ưu ái như vậy thôi.
Cậu cũng không phải là cậu ấm nhà giàu, càng không phải là đứa trẻ của nhà họ Tô, chỉ là một tên trộm thân thể của Tô Du đầy vô sỉ thôi.
Trong lòng Tô Du dâng lên sự áy náy, cậu rũ mắt, lẩm bẩm nói một câu: “Xin lỗi.”
Tô Du cứ vậy mà ngủ thϊếp đi, nhưng lần này cậu ngủ không được yên ổn, trong lúc ngủ lại mơ thấy tiếng kêu tràn đầy sợ hãi, vô số máu me cùng với đêm mưa lạnh băng hôm đó. Mọi thứ đều đáng sợ, đáng sợ đến mức khiến anh ngạt thở.
Khi mở mắt thì đã là hừng đông, một đêm gặp ác mộng khiến cho Tô Du không dễ chịu, trên người còn đổ mồ hôi dính dính khó chịu vì giấc mộng này, Tô Du xoay người xuống giường, đi vào phòng tắm để tắm rửa một chút, khó khăn lắm mới đi ra khỏi giấc mộng.
Lúc Tô Du xuống tầng, Cố Trần đang ngồi trong phòng ăn, sau khi nhìn thấy Tô Du mới cầm dao nĩa lên.
“Ăn đi.” Cố Trần nói.
Tô Du nhìn Cố Trần ở trước mắt, cậu do dự một chút, vẫn quyết định mở miệng nói với Cố Trần về việc có người đưa danh thϊếp cho cậu.
Sau khi nghe Tô Du nói, động tác trong tay Cố Trần dừng lại một chút, sau đó anh tiếp tục động tác đó, chỉ nghe anh bình tĩnh mở miệng nói: “Nếu cậu muốn thì thử đi.”
Tô Du nhìn Cố Trần, có hơi kinh ngạc: “Anh đồng ý cho tôi ra ngoài sao?”
“Sao lại không đồng ý?” Cố Trần trả lời rất tự nhiên.
“Tôi còn cho rằng anh là kiểu gia trưởng điển hình của thời phong kiến, không muốn để tôi xuất đầu lộ diện ở bên ngoài, dù sao thì tôi càng quen biết nhiều người sẽ càng nhiều người biết về cuộc hôn nhân của chúng ta, đến lúc đó anh lại không ngẩng đầu lên được.”
Tô Du nói ra sự lo lắng trong lòng mình.
Sở dĩ Tô Du có sự lo lắng này là vì trong tiểu thuyết luôn miêu tả cuộc hôn nhân này như một trò khôi hài, tất cả mọi người đều cười cợt một Cố Trần luôn cao cao tại thượng lại cưới một người đàn ông, hơn nữa còn là Tô Du mà Cố Trần từng khịt mũi coi thường, mà cuộc hôn nhân giữa Cố Trần và Tô Du đã trở thành câu chuyện cười đùa trong các buổi tiệc tối của giới kinh doanh.
Cuộc hôn nhân này cũng càng khiến Cố Trần đi về phía hắc hóa, cho nên Tô Du mới lo lắng việc bản thân xuất đầu lộ diện sẽ khiến trong lòng Cố Trần khó chịu, dù sao thì cuộc hôn nhân của họ cũng là vết nhơ trong cuộc đời hoàn mỹ của Cố Trần.
Cố Trần quá hoàn mỹ, từ sau khi anh hiểu chuyện, trong cuộc đời chỉ có một vết nhơ là cuộc hôn nhân với Tô Du, còn là một câu chuyện cười xảy ra trong lúc anh hôn mê. Cố Trần là kiểu người sẽ không cho phép bất cứ vết nhơ gì dính trên người anh.
“Tôi không hề nghĩ như vậy.” Cố Trần buông dao nĩa trong tay xuống, lấy khăn tay xoa miệng.
“Nhưng...” Tô Du do dự một chút, nhưng vẫn không mở miệng, cậu cảm thấy hình như Cố Trần có phần không vui.
Không đợi Tô Du nói xong, Cố Trần điều khiển xe lăn muốn rời đi, anh nhìn Tô Du, cố gắng làm dịu âm thanh của bản thân: “Tô Du, cậu đừng nghĩ nhiều, cậu muốn ra ngoài, tôi sẽ ủng hộ cậu, thất bại cũng không sao, cứ quay về, mặc dù bây giờ tôi như thế này, nhưng vẫn có thể nuôi được cậu.”
Tô Du ngơ ngác nhìn Cố Trần điều khiển xe lăn rời đi, tâm tư của cậu không phức tạp như Cố Trần, cũng không biết đoán tâm tư của người khác, nhưng tại sao cậu cứ cảm thấy Cố Trần không vui chứ?
Cố Trần cố gắng chống đỡ thân thể của mình mà đi lên thang máy, mãi đến khi cửa thang máy đóng lại, toàn bộ sự kiên cường giống như bị đánh trôi, anh nhắm mắt lại, giống như cực kỳ mệt mỏi vậy.
Đúng là anh không mấy vui vẻ...