Chương 35

Quản gia Vương nhìn căn phòng của Cố Trần trên tầng: “Cậu chủ chỉ đang giận bản thân thôi.”

Tô Du: “Giận bản thân?”

Chỉ nghe quản gia nói: “Cậu còn nhớ cậu vừa mới nói, thế giới lớn như vậy, sẽ luôn có việc cậu ấy không thể bận tâm chứ?”

Tô Du nhẹ nhàng gật đầu.

“Cậu chủ luôn là người kiêu ngạo, lòng tự tôn của cậu ấy rất mạnh, nhưng sau khi gặp tai nạn giao thông, cậu ấy đã bị việc không thể đứng thẳng dậy đả kích. Vào giai đoạn trước, cậu ấy thậm chí còn nhốt mình trong phòng, không ăn không uống. Cậu đối với cậu ấy mà nói, chính là vợ, mặc dù người ngoài chỉ coi cuộc hôn nhân này là một trò đùa, nhưng trong tim cậu chủ, cậu ấy đã đặt cậu vào phạm vi bảo hộ rồi.”

Quản gia do dự một chút, rồi vẫn chần chờ mở miệng nói: “Nhưng câu nói vừa rồi của cậu đã khiến cậu chủ nhớ tới việc bây giờ bản thân cậu ấy rất khó bảo vệ cậu, mà dường như cậu cũng không cần cậu ấy, cảm giác này giống như một con thú đực sau khi mất đi nanh vuốt, bạn đời của nó nói không còn cần nó nữa vậy.”

“Thực ra không phải là cậu chủ đang giận cậu, chỉ là cậu ấy đang giận bản thân của hiện tại thôi.”

Quản gia nhìn Tô Du, ông cẩn thận mở miệng hỏi: “Giải thích như vậy, cậu có hiểu không?”

Tô Du khẽ gật đầu, cậu cắn môi, không ngờ rằng một câu nói vô tình của bản thân lại khiến Cố Trần chịu tổn thương lớn như thế, cậu có lòng muốn đền bù nhưng lại không biết nên làm sao.

Đêm khuya, cửa phòng của Cố Trần truyền đến tiếng gõ cửa. Giấc ngủ của Cố Trần luôn rất nông, sau khi nghe thấy âm thanh thì anh lập tức mở mắt, trong mắt có vài phần nguy hiểm, nhưng sau khi ý thức được người ngoài cửa có thể là Tô Du thì sự nguy hiểm trong mắt của anh dần dần rút đi.

Trong cái nhà này cũng chỉ có một mình Tô Du mới dám không để ý thời gian địa điểm mà gõ cửa phòng ngủ của anh như thế thôi.

Anh chống đỡ thân thể của mình, tựa vào đầu giường, mở miệng nói: “Vào đi.”

Tô Du đứng ngoài cửa đang trách chính mình lỗ mãng, nghĩ là nếu Cố Trần đã ngủ rồi thì cậu sẽ rời đi, nhưng không ngờ âm thanh của Cố Trần lại truyền ra từ trong phòng, Tô Du không có cách nào khác, đành phải căng da đầu đi vào trong.

Đây là lần thứ ba Tô Du đi vào phòng của Cố Trần, căn phòng vẫn tối tăm như cũ, khiến Tô Du khi tiến vào thì phải rất thận trọng, sợ bản thân va chạm với mấy thứ đồ trang trí quý giá trong phòng Cố Trần.

Vì thường xuyên ở trong chỗ tối, đôi mắt của Cố Trần đã sớm thích ứng với không gian tối đen này rồi, khi nhìn thấy dáng vẻ Tô Du nhắm mắt nhắm mũi, anh đưa tay bật đèn ngủ.

Ánh đèn sáng lên, bước chân của Tô Du ngừng lại một chút, cậu nhìn Cố Trần đang dựa vào đầu giường dưới ánh đèn ấm áp, mím môi không biết nói cái gì.

Vẫn là Cố Trần mở miệng trước: “Tới tìm tôi làm gì?”

Tô Du bất an đứng trước mặt Cố Trần, mở miệng nói một chủ đề cứng nhắc: “Anh ăn cơm chưa?”

Sau khi nói câu kia, Tô Du chỉ muốn đánh mình một bạt tai, đúng là ngớ ngẩn, bây giờ đã là giờ nào rồi mà còn mở miệng hỏi một câu ngu xuẩn như vậy chứ.

Cố Trần ngồi ở trên giường sửng sốt một chút, sau đó là một tiếng cười nhẹ nhàng truyền đến, Cố Trần nhìn Tô Du, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Tô Du, có phải từ trước đến giờ, cậu chỉ biết dùng việc ăn cơm làm trọng tâm câu chuyện không? Ba lần cậu đi vào phòng tôi đều có liên quan đến cơm.”

Khóe miệng của Cố Trần mang theo ý cười mà nhìn Tô Du ở trước mặt, sau đó là âm thanh trầm thấp truyền đến: “Cậu là vạc cơm à?”

Tô Du: ?

Có thể nhẫn nại nhưng không thể nhẫn nhục, Tô Du nào từng phải cảm nhận sự tủi thân như vậy, cậu bực bội nói: “Tôi không phải vạc cơm.”

“Ừm, thùng cơm.”

Cho dù là kể truyện cười, Cố Trần vẫn giữ dáng vẻ đàng hoàng chững chạc, lúc này lại thêm vài phần tương phản khiến Tô Du vốn đang tủi thân cũng không nhịn được mà bật cười.

“Cười cái gì?” Cố Trần nhìn nụ cười của Tô Du thì không hiểu lắm.

“Cố Trần, tôi mới phát hiện ra, sao anh lại đáng yêu như vậy chứ.” Tô Du lau khóe mắt của chính mình, cười ra nước mắt nói.

Cố Trần ngồi thẳng người, nhìn Tô Du trước mắt, không biết tại sao vừa nhìn vào nụ cười của cậu thì tâm trạng của anh lập tức khá lên: “Cậu to gan hơn lúc tôi vừa gặp cậu nhiều đấy, cậu không sợ tôi à? Ai cho cậu lá gan dùng dáng vẻ này nói chuyện với tôi vậy?”

Tô Du nhìn dáng vẻ hoàn toàn không tức giận của Cố Trần thì cũng không lo lắng, chỉ nghe cậu bạo gan nói: “Là anh cho đó.”

Đáy lòng Cố Trần run lên, quay đầu đi đầy cứng nhắc, cố gắng không đối mặt với Tô Du. Mặc dù mặt ngoài anh bình tĩnh, nhưng chỉ có bản thân Cố Trần biết trong lòng anh đã trở nên cuồng loạn không thể khống chế. Anh di chuyển thân thể, cố ý cách xa Tô Du một chút, anh sợ nếu ở quá gần thì Tô Du sẽ nghe thấy nhịp tim quá mức rõ ràng của anh.

“Vậy cậu đến đây làm gì? Không phải thực sự muốn tôi ăn cơm chứ?” Cố Trần bắt đầu bối rối nói sang chuyện khác.