Khi Tô Du về đến nhà, Cố Trần không ở trong phòng như thường ngày, ngược lại là ngồi trong phòng khách nhìn máy tính cực kỳ khác thường. Cậu nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Cố Trần, không đành lòng quấy rầy anh, dự định rón rén trở về phòng, nhưng không ngờ Cố Trần đang nghiêm túc nhìn máy tính lại chú ý tới động tác của cậu, chỉ nghe một tiếng ho nhẹ vang lên, Tô Du không khỏi dừng bước chân.
Cố Trần đóng máy tính của bản thân lại, nhìn về phía Tô Du, sau đó lơ đãng hỏi một câu: “Sao bây giờ mới về?”
Tô Du nhìn Cố Trần một cái, sau khi không nhìn thấy dấu hiệu tức giận thì mới can đảm trả lời Cố Trần: “Mẹ tôi gọi tôi về nhà một chuyến.”
Cố Trần nghe Tô Du nói, “Ừm” một tiếng như không thèm để ý, sau đó hỏi: “Ăn cơm chưa?”
Tô Du: “Ăn rồi.”
Cuộc đối thoại trong vài câu ngắn gọn này rất bình tĩnh.
Cố Trần nhìn không gian bình tĩnh, anh không khỏi muốn nói thêm mấy câu với Tô Du, nhưng lại không tìm được đề tài gì để mở miệng, chỉ cứng nhắc mà nói một câu: “Lần sau đừng về muộn như vậy.”
Từ trước đến nay, Cố Trần luôn ít nói, bình thường đều là có người hỏi thì anh trả lời, hơn nữa dù có trả lời thì cũng rất ngắn gọn.
Cho nên anh vốn muốn quan tâm Tô Du, nhưng vì không biết nói chuyện nên khi mở miệng lại thêm vài phần cứng nhắc.
Cố Trần thấy Tô Du vẫn không nói lời nào, anh khó chịu quay đầu đi: “Còn về muộn như vậy thì không ai để cửa cho cậu đâu.”
Tô Du nghe thấy sự cứng nhắc trong Cố Trần thì chỉ cảm thấy Cố Trần đang tức giận, cậu chớp mắt, thận trọng mở miệng nói: “Vậy lần sau tôi lại về muộn thì tôi sẽ về nhà tôi ngủ.”
Chỉ nghe “Răng rắc” một tiếng, Cố Trần bóp cái máy tính đặt trên chân đến mức phát ra âm thanh.
Sự tức giận của Cố Trần tới một cách khó hiểu, chỉ là anh vừa nghe Tô Du nói như vậy thì trong lòng rất khó chịu, sau đó anh mở miệng nói: “Ở đây mới là nhà của cậu.”
Tô Du tủi thân nhìn đồng hồ treo tường khắc hoa đã chỉ 12 giờ trong phòng khách, trong lòng thầm nghĩ: Không phải anh nói không để cửa cho tôi sao? Tôi không tức giận thì thôi, anh giận cái gì chứ?
Tô Du nghĩ như thế, nhưng cậu nào dám nói ra, đành phải giận mà không dám nói gì nhìn sắc mặt của “nhà tư bản đáng ghét” đang ngồi trên xe lăn.
“Nói gì với bà Tô mà lâu như vậy?” Cố Trần nhìn Tô Du, mở miệng hỏi.
Sau khi nghe xong, Tô Du vội vàng trả lời: “Mẹ tôi nghe nói về chuyện tôi đến đồn cảnh sát, bà ấy lo lắng cho tôi nên gọi tôi về hỏi xem đã xảy ra chuyện gì.”
Cái tay cầm máy tính của Cố Trần khựng lại, thật lâu sau, anh mới buồn bực mở miệng: “Là lỗi của tôi.”
Tô Du bị một câu bất thình lình của Cố Trần làm cho mơ hồ, có chút chần chờ mà “Hả?” một tiếng.
Cố Trần nhìn Tô Du, đôi mắt vẫn luôn lạnh lùng lại lộ ra vẻ chăm chú: “Bà Tô đã giao cậu cho tôi, cậu ở chỗ tôi lại gặp phải chuyện lớn như vậy thì chính là trách nhiệm của tôi, hôm khác tôi sẽ đến nhà xin lỗi.”
Tô Du cho rằng Cố Trần nói đùa, nhưng mãi đến khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Cố Trần, cậu mới biết anh không hề nói đùa, mà là thực sự nghĩ như vậy. Cậu vội vàng ngăn cản suy nghĩ nguy hiểm của Cố Trần: “Thực ra không cần đâu, tôi đã nói rõ với mẹ rồi, bà ấy cũng không trách anh. Việc này là do một mình tôi khơi mào, thế giới lớn như vậy, sẽ luôn có việc anh không thể bận tâm, sao tôi có thể lúc nào cũng được anh bảo vệ chứ.”
Tô Du nói như nói đùa lại khiến Cố Trần rũ con mắt, anh nhìn đôi chân của chính mình, mãi không nói gì.
Lời Tô Du nói vô cùng chính xác, thế giới này lớn như vậy, sẽ luôn có việc mà anh không thể để ý tới, huống chi bây giờ anh còn không thể đi lại đàng hoàng?
Cố Trần im lặng, điều khiển xe lăn đi ngang qua Tô Du, mãi đến khi đi vào thang máy cũng không nói với Tô Du một câu.
Tô Du nhìn số tầng của thang máy chậm rãi đi lên, không biết rốt cuộc câu nào của bản thân đã đắc tội Cố Trần, khiến vị Diêm Vương sống này không vui.
Nhất cử nhất động của hai người đều rơi vào trong mắt quản gia, chỉ nghe ông thở dài một hơi, Tô Du quay đầu nhìn về phía quản gia ở bên cạnh: “Chú Vương, chú sao vậy?”
“Cậu Tô, cậu nói sai rồi.” Quản gia Vương là người hiểu rõ Cố Trần nhất, ông có thể dễ dàng đoán ra vì sao Cố Trần lại không vui.
“Nói sai? Tôi nói sai cái gì?” Tô Du vẫn chưa phản ứng được.
“Cậu Tô, cậu chủ không phải ngẫu nhiên ngồi ở phòng khách đâu.” Quản gia mở miệng nói với Tô Du, nhưng sau khi thấy Tô Du không nghe ra lời bóng gió, ông đành bất đắc dĩ nói thêm: “Nếu dựa theo thời gian làm việc và nghỉ ngơi lúc trước của cậu chủ, bây giờ cậu ấy đã nghỉ ngơi trong phòng rồi, nhưng hôm nay cậu ấy thấy cậu vẫn còn chưa về nên mới đặc biệt ở sảnh chính chờ cậu.”
Trong mắt Tô Du tràn đầy kinh ngạc: “Chú nói Cố Trần đặc biệt chờ tôi? Không thể nào...”
“Cậu chủ đang chờ cậu, cậu đừng thấy cậu ấy một mực nhìn máy tính, nhưng thực chất lại là đang xem thời gian trên máy tính, chỉ là cậu ấy sợ động tác xem đồng hồ của bản thân quá mức rõ ràng, mọi người sẽ hiểu ra là cậu ấy đang chờ cậu.” Quản gia Vương nói.
Tô Du: “Tại sao?”
Dường như quản gia nhớ lại cái gì, chỉ nghe ông nói: “Từ sau khi cậu chủ bị hãm hại thì luôn luôn không dám thể hiện ý nghĩ chân thật và hành động ra trước mặt người khác, vì những người nhìn chằm chằm cậu ấy quá nhiều.”
Tô Du: “Vậy tại sao anh ấy đang bình thường lại đột nhiên tức giận? Tôi nhớ tôi cũng không nói gì khiến anh ấy không vui mà?”