Chương 33

Tô Du có phần lúng túng mà ho, cậu im lặng thật lâu, lúc này cậu lại nghĩ tới chủ thân xác này, nghĩ tới người mẹ tiện tay cho anh mấy triệu tệ tiền tiêu vặt, lại nghĩ tới người có thể coi là chồng của cậu là Cố Trần.

Không thể phủ nhận, cậu đúng là rất cao quý, cái khí chất cao quý tự nhiên trên người cậu mà Lê Văn nói cũng không sai...

Tô Du cười xấu hổ, vẫn từ chối Lê Văn, tạm thời cậu còn chưa có dự định vào giới giải trí, nhưng Lê Văn đó lại dây dưa không bỏ mà tóm lấy anh, trước khi rời đi còn nhét danh thϊếp vào trong túi của cậu, mãi đến khi Tô Du lên xe chạy trốn thì mới phát hiện ra cái danh thϊếp này.

Tô Du đành phải thuận tay nhét vào trong túi.

Khi Tô Du ôm bó hoa hồng to bước vào, Chu Sơ Dao đang giận dỗi trên ghế sô pha nhìn thấy bó hoa đầu tiên, nhưng sau khi nhìn thấy Tô Du ở phía sau thì lại bắt đầu nghiêm mặt.

“Làm cái gì vậy? Bắt đầu cầm hoa hồng đến lấy lòng mẹ à? Nhiều năm như vậy mà chỉ học được cái này thôi sao?”

Chu Sơ Dao không chút lưu tình mà mở miệng nói, nhưng trong giọng nói của bà đã có vẻ mềm mại rõ ràng, Tô Du vội vàng thừa thắng xông lên, đưa hoa hồng trong tay cho Chu Sơ Dao: “Mẹ, nặng quá đi, mẹ mau nhận lấy hoa hồng này đi. Mẹ không biết đâu, hôm nay con lái xe đi ngang qua một tiệm hoa, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy hoa hồng trong tiệm, hoa này nở thực sự dễ nhìn, khiến con lập tức nghĩ đến mẹ.”

Dỗ ngon dỗ ngọt là có tác dụng nhất, đặc biệt là khi dùng trên người Chu Sơ Dao, chỉ thấy nét mặt giận dữ của Chu Sơ Dao cũng yếu đi mấy phần, sau đó đành phải nhận lấy hoa hồng trong tay Tô Du, hừ một tiếng: “Mỗi lần làm sai chuyện gì đều tìm thứ mẹ thích để lừa gạt mẹ, giống y hệt ba của con vậy.”

Tô Du nghĩ đến người “ba” vẫn còn ở bên kia Đại Tây Dương chưa trở về thì có phần lúng túng mà ho nhẹ một tiếng.

“Nói đi, thành thật khai báo, sao lại đánh nhau với người ta?” Mặc dù Chu Sơ Dao vẫn có dáng vẻ chất vấn, nhưng rõ ràng là đã không còn tức giận nữa.

“Chính là con vốn đang ngồi ở đó nghe bọn họ nói chuyện bình thường, nhưng mà...” Tô Du do dự một chút rồi mở miệng nói: “Bọn họ nói xấu Cố Trần, lúc đó con uống nhiều quá nên không khống chế được bản thân.”

“Chỉ vì bọn họ nói xấu Cố Trần?” Vẻ mặt của Chu Sơ Dao đầy vẻ không thể tin.

Tô Du cúi đầu, sau đó nhẹ nhàng gật đầu: “Con không chịu được bọn họ nói xấu Cố Trần, cho nên lập tức không khống chế nổi.”

Sau khi nói đến đây, Tô Du cắn răng, dáng vẻ như tráng sĩ chịu chết: “Mẹ, mẹ đánh con đi, con biết con làm sai rồi.”

Sau khi cậu nói xong câu kia, con ngươi của Chu Sơ Dao bắt đầu chấn động: “Con để mẹ đánh con?”

Chu Sơ Dao không dám tin mà lặp lại một lần nữa: “Khi con còn bé, mẹ muốn đánh con thì con chạy khắp phòng, đến khi trưởng thành làm sai, mẹ đánh con thì con chạy ra ngoài, bây giờ con lại vì Cố Trần mà nói những lời này?”

Chu Sơ Dao nhìn đứa con trai trước mặt, bà vẫn còn đang đắm chìm trong sự khϊếp sợ, qua hồi lâu mới nhìn Tô Du với nét mặt phức tạp, mở miệng: “Con yêu Cố Trần tới mức nào vậy chứ?”

Tô Du bị Chu Sơ Dao làm cho sặc một chút, cậu muốn giải thích, nhưng trong lúc này lại không tìm được lý do để giải thích cho rõ tình huống lúc này. Cậu càng không thể trực tiếp nói cho Chu Sơ Dao biết chân tướng mọi việc, nói cậu không phải người của thế giới này, cậu chỉ là người xuyên sách, mục đích đến đây là giúp Cố Trần.

Đó là sự thật, cũng có thể giải thích tại sao cậu là vì Cố Trần mà làm nhiều việc như vậy, nhưng vấn đề lớn nhất là sau khi cậu nói ra, chắc chắn sẽ bị đưa vào bệnh viện tâm thần.

Khi Tô Du đang cúi đầu suy nghĩ không nói gì, Chu Sơ Dao đã coi sự im lặng của cậu là ngầm thừa nhận, bà bất đắc dĩ chỉ vào Tô Du: “Một người thông minh như mẹ sao lại sinh ra một đứa não yêu đương như con chứ?”

Đứa con trai “não yêu đương” mơ hồ ngẩng đầu dậy, dùng vẻ mặt mê man mà nhìn về phía Chu Sơ Dao: “Hả?”

Chu Sơ Dao nhìn đứa ngốc nhà mình, đành phải bất đắc dĩ than thở: “Bị thương có nặng không? Đã đi bệnh viện chưa?”

Hiển nhiên là Tô Du vẫn chưa theo kịp trọng tâm câu chuyện của Chu Sơ Dao, một lát sau, cậu mới phản ứng lại mà mở miệng: “Không nặng không nặng, chỉ là chút vết thương nhẹ thôi, bây giờ đã không sao rồi.”

Chu Sơ Dao nhìn dáng vẻ cam tâm tình nguyện của con trai, bà vẫn không nhịn được mà hỏi: “Có đáng không?”

Tô Du không hiểu mà nhìn về phía Chu Sơ Dao.

“Mẹ hỏi con cam tâm tình nguyện vì Cố Trần như thế có đáng không?”

Tô Du buông thõng con ngươi, giọng nói của cậu rất nhẹ: “Đáng.”