Chương 32

Lúc tỉnh lại, Tô Du thấy bản thân đã trở về phòng, cậu vốn đang không hiểu bản thân trở về như thế nào, mãi đến khi quản gia nói Cố Trần gọi người tới ôm cậu trở về, cậu mới rõ ràng mọi việc.

Lúc này Tô Du vừa ăn cơm xong, đang trong lúc rảnh rỗi, chuông điện thoại lại đột nhiên vang lên, sau khi nhìn thấy ghi chú là mẹ cậu thì không khỏi nhức đầu. Thực ra cậu vẫn có thể đối phó với người ngoài, dù sao những người kia cũng không quá hiểu cậu, chỉ cần cậu ẩn giấu thật tốt thì sẽ không có ai biết hay phát hiện ra sự thay đổi. Nhưng khi đối mặt với Chu Sơ Dao, cậu luôn không khỏi nhìn vào đôi mắt của bà, cậu sợ trong lúc lơ đãng sẽ lộ tẩy.

Mặc dù né tránh Chu Sơ Dao thế nào, cậu vẫn không thể không nghe cuộc điện thoại này. Điện thoại vừa nối máy, âm thanh của Chu Sơ Dao đã truyền đến: “Con bị làm sao vậy? Sao lại đánh nhau với người ta trong câu lạc bộ? Có phải con muốn tạo phản rồi không? Sao lại còn đến đồn cảnh sát nữa? Sao mẹ lại không biết gì vậy? Có bị thương ở đâu không?”

Chu Sơ Dao hoàn toàn tương phản với cái tên của bà, thậm chí còn hơi nôn nóng, đặc biệt là đυ.ng tới việc có liên quan đến Tô Du thì tính tình càng nóng nảy hơn. Sau khi liên tục tra hỏi như súng máy, đầu óc của Tô Du lập tức choáng váng, trong lúc này không biết nên trả lời câu nào trước.

“Mẹ, mẹ từ từ thôi, mẹ muốn con trả lời câu nào trước?” Tô Du ôm điện thoại, bất đắc dĩ mở miệng.

“Mẹ muốn con lập tức cút về nhà giải thích rõ cho mẹ.” Âm thanh nóng nảy của Chu Sơ Dao lại truyền tới từ trong điện thoại, dáng vẻ giống như nếu Tô Du không trở về thì bà sẽ chạy thẳng tới nhà của Cố Trần để bắt được Tô Du vậy.

“Được được được, con lập tức quay về, nhưng sao mẹ lại biết con đánh nhau vậy?” Tô Du hỏi câu này trước khi Chu Sơ Dao tắt điện thoại.

“Con còn biết xấu hổ mà hỏi câu này à, con không biết vòng tròn xã giao của thủ đô nhỏ cỡ nào sao? Chỉ sau một đêm, toàn bộ giới kinh doanh trong thủ đô đã biết chuyện của con rồi.” Chu Sơ Dao tiếp tục mắng, dáng vẻ vô cùng bất lực: “Giống như việc một năm trước con đột nhiên nói muốn theo đuổi Cố Trần vậy.”

Tô Du lập tức thẹn thùng, cậu nhận việc đánh nhau trong câu lạc bộ, bẽ mặt thì bẽ mặt, nhưng chuyện tỏ tình với Cố Trần kia hoàn toàn không liên quan gì đến cậu mà! Cái đó vốn là quyết định của chủ thân xác, Tô Du đó mất mặt thì liên quan gì đến cậu chứ?

Trong lòng Tô Du tràn đầy phẫn uất, người khác xuyên sách không phải nhân vật phản diện thì cũng có bàn tay vàng, cậu xuyên sách, ngoại trừ một thân chính trực thì không có cái gì cả.

Tô Du vừa ai oán vận mệnh của bản thân, vừa nhận mệnh mà cầm chìa khóa xe trên bàn, đi bồi tội với mẫu hậu đại nhân.

Maybach đi thẳng một đường, mãi đến khi đến một quảng trường trung tâm, tốc độ xe của Tô Du chậm lại. Anh còn nhớ Chu Sơ Dao thích hoa, dù sao cũng không có người phụ nữ nào không thích hoa. Để giảm bớt sự lúng túng, cũng vì mẹ con hài hòa, Tô Du dừng xe trước cửa một tiệm hoa.

Cậu nhìn những bông hoa rực rỡ muôn màu, quyết định chọn hoa hồng đỏ tươi kiều diễm, nhờ chủ quán gói 99 bông. Tô Du còn nhớ vào lần đầu tiên cậu tới nhà họ Tô, hoa hồng được bày trong phòng khách lập tức khắc sâu vào trong mắt cậu, cho nên cậu biết là Chu Sơ Dao thích hoa hồng.

Tô Du ôm bó hoa gồm 99 bông hoa hồng đi ra khỏi tiệm hoa, nhưng vừa bước được một bước thì bị một người đàn ông cản đường.

Một người đàn ông đeo mắt kính, dùng ánh mắt dò xét mà nhìn Tô Du một lúc lâu, cũng trong khoảnh khắc này, Tô Du lập tức đổ mồ hôi lạnh. Cậu sẽ không xui xẻo đến mức đυ.ng phải bạn bè của Tô Du trước kia chứ, nhưng cậu không có chút ấn tượng gì với người này cả.

Cũng may người đàn ông kia nhìn cậu không bao lâu thì thu hồi ánh mắt, sau đó đối phương đưa danh thϊếp của mình cho Tô Du: “Xin chào, tôi là người quản lý ngôi sao của Giải trí Hoa Tinh, tên là Lê Văn. Vừa rồi khi cậu mua hoa, tôi vẫn luôn chú ý tới cậu, tôi phát hiện điều kiện ngoại hình của cậu rất tốt, cậu có muốn vào giới giải trí không? Với ngoại hình này của cậu, nếu vào giới giải trí thì sẽ có thể phát triển rất tốt. Nếu cậu đồng ý, tôi sẽ thuyết phục Tổng Giám đốc sắp xếp cậu cho tôi quản lý, tôi sẽ dùng trình độ lớn nhất, tranh thủ được tài nguyên có lợi cho cậu.”

Tô Du không ngờ rằng bản thân chỉ đi mua hoa mà lại bị tay săn tìm ngôi sao phát hiện, đặc biệt là cậu bị lời nói của người này làm cho ngây người, hơn nữa người đó còn có vẻ rất nắm chắc, sao lại chắc chắn rằng cậu sẽ ký kết vậy chứ?

Chẳng qua là Tô Du vẫn tò mò tại sao bản thân lại bị người này để mắt tới, cho nên cậu dừng bước, rất có hứng thú mà hỏi: “Tại sao anh lại nhìn trúng tôi? Trên con đường này cũng có rất nhiều người có ngoại hình không tệ mà.”

Tô Du vừa nói vừa vô tình cố ý nhìn về phía một hot girl mạng cách đó không xa.

“Không phải, cậu không giống với họ, tôi cảm nhận được.” Lê Văn nói.

“Không giống chỗ nào?” Tô Du càng tò mò hơn.

“Chỉ đơn thuần là ngoại hình, đúng là cậu rất nổi bật, nhưng cũng không phải không có người xuất chúng hơn cậu, chỉ là những người này lại không có khí chất đặc biệt trên người cậu. Mà bây giờ trong giới giải trí, có rất nhiều người đang cố gắng bắt chước kiểu khí chất đặc biệt này, nhưng sẽ luôn có vài phần giả tạo, không có cảm giác tự nhiên mà thành.”

“Khí chất đặc biệt gì?” Tô Du hỏi.

“Chính là khí chất quý phái.” Lê Văn nhớ lại lúc nhìn thoáng qua Tô Du, cho tới bây giờ anh ta vẫn còn đang cảm thán: “Cậu không biết đâu, khi vừa nhìn thấy cậu cầm hoa đứng trong tiệm, tôi chỉ cảm thấy quá cao quý, ai cũng không xứng với cậu, cậu biết loại cảm giác này chứ?”

Lê Văn mở miệng nói đầy sống động.