Tại thời khắc này, sự khó chịu trong lòng Cố Trần lên đến cực hạn, anh nhìn dáng vẻ bận rộn của Tô Du, bất mãn nhỏ giọng lải nhải: “Vậy tôi cũng đã lâu không được xử lý đây, không thể nhìn tôi một chút sao.”
Trong giọng điệu này còn mang theo chút tủi thân, có điều Cố Trần vẫn luôn phàn nàn hoàn toàn không để ý tới sự thay đổi trong tâm trạng của mình, thậm chí còn có tính toán nhỏ nhặt, muốn đào cái vườn hoa này lên xây bể bơi, như vậy Tô Du sẽ không đặt sự chú ý lên vườn hoa nữa.
Sau gần nửa giờ, cuối cùng Tô Du cũng nhớ tới Cố Trần ở phía sau, nhưng chờ đến khi cậu quay đầu thì Cố Trận đã ngủ thϊếp đi trên xe lăn rồi. Tô Du nhìn Cố Trần yên tĩnh ngủ như vậy, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên.
Ánh mặt trời chiếu trên người Cố Trần, hơi ấm từ ánh nắng ấy dường như đang hòa tan vẻ ngoài lạnh băng của Cố Trần, còn mang theo chút nhiệt độ. Tô Du muốn sờ mặt Cố Trần, cảm nhận nhiệt độ trên mặt anh, nhưng may mắn là kịp thời thu tay, cậu đã quên mất cảnh tượng Cố Trần tựa ở cạnh giường, cầm dao kề ngang cổ cậu rồi.
Cậu không bao giờ quên Cố Trần là sự tồn tại cố chấp mà nguy hiểm, sự ấm áp trước mắt chẳng qua chỉ là vẻ ngoài của một con thú dữ đang tạm thời buông lỏng thôi.
Tô Du nhìn Cố Trần đang ngủ, không hiểu sao cũng có vài phần buồn ngủ, sau đó cậu ngồi xuống, tựa vào xe lăn của Cố Trần mà nhắm mắt lại.
Không biết trôi qua bao lâu, Cố Trần chậm rãi tỉnh lại, anh nhìn mặt trời, chính anh cũng không ngờ rằng anh lại có thể ngủ ở chỗ trống trải này, chẳng lẽ tính cảnh giác của anh đã yếu đi rồi sao?
Cố Trần cau mày, nét mặt nghiêm trọng, nếu như vậy chẳng lại là như ý nguyện của Cố Diệc An sao?
Cố Trần đưa tay muốn điều khiển xe lăn rời đi, nhưng lại phải đυ.ng phải một sự ấm áp khiến anh thu tay về như bị điện giật. Anh vội vàng quay đầu nhìn tay vịn xe lăn, Tô Du đang tựa vào xe lăn của anh mà ngủ thϊếp đi.
Tóc của Tô Du vô cùng mềm, cơn gió thổi qua cái tay đặt trên tay vịn của xe lăn, sự ngứa ngáy khiến trong lòng Cố Trần khẽ động.
Cố Trần ngây dại mà nhìn Tô Du đang ngủ, mọi thứ đều yên tĩnh đẹp đẽ, mà Cố Trần vốn không tin quỷ thần lại khẩn cầu trời cao cho thời gian dừng lại ở ngay khoảnh khắc này.
Cuối cùng Cố Trần cũng không nhịn được mà đưa tay xoa tóc Tô Du, dáng vẻ thận trọng như đang vuốt ve một vật quý giá vậy.
Cố Trần luôn cười rất nhạt nhẽo, nhưng với cảm giác trong tay lúc này, còn có cả người bên cạnh, khóe miệng của Cố Trần hơi nhếch lên, ngay sau đó, nụ cười cũng lan tràn trong mắt anh.
Người đàn ông nghiêm túc ấy đang nở nụ cười.
Cố Trần không hề phát hiện trong khoảnh khắc anh xoa tóc Tô Du, có một tia sáng lóe lên cách biệt thự của anh không xa, đó là phản xạ ánh sáng cho ống kính camera gây ra.
Mặc dù vẫn luôn trầm mê trong cảnh tượng lúc này, nhưng Cố Trần cũng cảm nhận được mặt trời đang dần lên cao, còn phơi nắng nữa sẽ say nắng. Anh nhìn đôi chân không thể hành động của bản thân, trong mắt ánh lên vẻ cô đơn, nếu chân của anh có thể cử động thì anh sẽ ôm Tô Du đi vào biệt thự.
Đi...
Cố Trần đã nhai nuốt chữ này trong lòng nhiều lần, chữ này giống như dao mà đâm thật sâu vào trong trái tim anh, khiến người luôn cao ngạo như anh bị tra tấn vô số lần.
Lúc vừa mới bị liệt, anh sẽ để ý, khi người khác nói đến, anh sẽ giận dữ, sau khi anh nổi giận, những người kia như đã phát hiện ra cách để đả kích anh, mỗi lần tụ hội, chỉ cần nhắc đến nhà họ Cố là sẽ nhắc đến cậu chủ bị tàn phế từng khuynh đảo khắp phương như hoa phù dung sớm nở tối tàn là anh.
Mỗi lần nghe được tin tức này, anh lại như phát điên ở trong phòng, toàn bộ đồ đạc trong phòng bị anh đập nát hết lần này đến lần khác, nhưng điều khiến anh sụp đổ nhất là sau khi hôn mê tỉnh lại, anh lại có thêm một người vợ, còn là người đồng giới với anh, từ đó sự thù hận của anh càng thêm khó mà tiêu tan.
Mà những người kia thì cứ bắt lấy trọng tâm này mà nói không ngừng, liên tục nhắm vào vết sẹo của anh.
Nhưng khi những người kia nói càng nhiều, Cố Trần phát hiện dường như lòng mình đã trở nên bình tĩnh, anh cũng chậm rãi tiếp nhận hiện thực này. Chân gãy thì làm sao chứ, anh vẫn có thể đùa bỡn những người kia trong lòng bàn tay. Sau khi nhận thức được những điều này, anh thu hồi hào quang của bản thân, anh không thể nào không có gì cả, chẳng qua là anh đang ngủ đông, chờ đến khi những con mồi kia cho rằng không còn sự uy hϊếp nào thì sẽ đánh một cú chí mạng. Phải biết rằng, cho dù sư tử bị thương, đến cuối cùng vẫn là sư tử.
Nội tâm của Cố Trần luôn rất mạnh mẽ, anh có thể coi nhẹ sự tổn thương của bản thân, cũng có thể ẩn nấp trong bóng tối. Anh có thể không thèm để ý tất cả, nhưng vào thời khắc này, anh lại không thể giả bộ như không biết, không để ý.
Anh không thể ôm lấy người mà bản thân muốn vuốt ve như một người bình thường.
Tay của Cố Trần lại nắm chặt tay vịn xe lăn, đến mức phần da bọc tay vịn cũng xuất hiện dấu hằn mà móng tay của Cố Trần để lại.
Thời gian dần trôi qua, Cố Trần buông lỏng cái tay nắm tay vịn xe lăn của mình, anh nhẹ nhàng nhắm mắt lại như cực kỳ mệt mỏi, sau đó anh lấy điện thoại ra gọi cho quản gia, âm thanh mỏi mệt chưa từng có: “Chú Vương, phiền chú gọi một người đến đưa Tô Du trở về phòng đi.”
“Đúng, cậu ấy ngủ thϊếp đi rồi, tôi không muốn đánh thức cậu ấy, bảo người tới nhỏ tiếng một chút.”
Trong nhà chính của nhà họ Cố.
Cố Diệc An nhìn bức ảnh mà tai mắt của anh ta gửi đến, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, trong mắt là sự hung ác nham hiểm không chút che giấu.
Trong ảnh, Cố Trần ngồi trên xe lăn xoa tóc của Tô Du bên cạnh, trong mắt là ý cười nhàn nhạt.
Cố Diệc An đưa tay cầm lấy phi tiêu trên bàn, phi tiêu mang theo âm thanh xé gió mà đâm thẳng vào hồng tâm.
“Cố Trần, tôi đã phát hiện ra điểm yếu của anh rồi.”