Một câu nói của Cố Trần đã khiến toàn bộ sự tủi thân của Tô Du bùng nổ.
Cậu vừa khóc vừa lên án: “Anh biết tôi khó chịu như thế nào không? Bây giờ trên người tôi đau muốn chết, kết quả là anh còn đến mắng tôi, anh không thể trở về ngủ đi sao, ai cần anh quản chứ!”
Tô Du càng nói càng tủi thân, cộng thêm việc trong người khó chịu nên vừa nói vừa rơi nước mắt, nhưng cho dù là như thế, cậu vẫn cố gắng khống chế vành mắt đỏ hoe mà nhìn Cố Trần, dáng vẻ không chịu thua.
Dáng vẻ quật cường của Tô Du khiến trong lòng Cố Trần đau đớn, anh chưa kịp suy nghĩ thì cơ thể đã có phản ứng, anh ôm lấy Tô Du, chỉ nghe Cố Trần lắp ba lắp bắp mở miệng: “Cậu đừng khóc, tôi... Từ trước đến giờ, tôi chưa từng an ủi người khác, chỉ là tôi muốn hỏi xem vết thương của cậu thế nào, tôi có mang dầu đến.”
Đây là lần đầu tiên Cố Trần an ủi người khác, anh ôm Tô Du, cố gắng khiến âm thanh của bản thân dịu dàng, nhưng khi lắng nghe thì vẫn thấy sự cứng nhắc trong giọng nói.
Tô Du nghe được âm thanh dịu dàng của Cố Trần thì sửng sốt một chút, trong ấn tượng của cậu, bao gồm ấn tượng khi đọc sách, Cố Trần là kiểu người có dáng vẻ người sống chớ lại gần, vô cùng kiêu ngạo, giống như không có việc gì có thể khiến Cố Trần cúi đầu, nhưng hôm nay Cố Trần lại thấp giọng nói “Tôi sai rồi” bên tai cậu, còn an ủi cậu.
Tô Du vẫn cảm thấy bản thân đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết huyền ảo nào đó, bằng không tại sao một nhân vật phản diện cao ngạo như Cố Trần lại xin lỗi cậu chứ.
“Cho tôi xem vết thương một chút, tôi bôi thuốc cho cậu, có được không?”
Âm thanh trầm thấp của Cố Trần lại vang lên bên tai Tô Du khiến trong lòng Tô Du run lên. Mặc dù có e ngại Cố Trần thế nào, nhưng không thể phủ nhận rằng Cố Trần là một người đàn ông rất có sức hấp dẫn, cho dù bây giờ anh ngồi trên xe lăn, nhưng mỗi lần nói chuyện với người khác đều mang đến cảm giác như vua của thiên hạ, giống như cái gì cũng nằm trong kế hoạch của anh vậy.
Tô Du tránh khỏi cái ôm của Cố Trần, ngượng ngùng cái cúc áo sơ mi che giấu vết thương trên người, chỉ thấy cậu xấu hổ mở miệng: “Không có chuyện gì, chỉ là một vết thương nhỏ thôi, sau này tôi bôi thuốc là được rồi.”
Cố Trần nhìn Tô Du đầy phòng bị, thậm chí là còn vô tình cố ý kéo dài khoảng cách với anh, anh im lặng một chút, sau đó đặt túi dầu trên mặt bàn: “Tôi để thuốc ở đây, cậu muốn xoa thì xoa.”
Tô Du nhìn dáng vẻ của Cố Trần thì thở phào nhẹ nhõm, Cố Trần là người thông minh, có lẽ là anh cảm nhận được sự e ngại của cậu, cho nên mới chủ động chọn một chủ đề khiến cả hai không lúng túng để kéo dài khoảng cách giữa hai người.
“Cảm ơn.” Tô Du nhìn Cố Trần, nói khẽ.
Tất cả mọi người đều nói Cố Trần là kẻ máu lạnh vô tình, nhưng ở chung lâu như vậy, Tô Du mới phát hiện Cố Trần cũng không phải kiểu trời sinh lạnh nhạt, chẳng qua là hơi ngốc, không biết biểu đạt thế nào thôi.
Tô Du rũ con ngươi xuống, che đi ý cười trong mắt.
“Tôi đi nhé?” Cố Trần mở miệng thăm dò.
Tô Du nhìn bóng lưng của Cố Trần thì không khỏi muốn giữ lại, nhưng lại không biết nên mở miệng như thế nào, kết quả là vừa mở miệng đã biến thành một câu: “Anh không tò mò vì sao tôi lại đánh nhau với người khác à?”
Khi vừa nói ra câu này, Tô Du cảm thấy bản thân cực kỳ hối hận, không biết tại sao cậu lại nói như vậy với Cố Trần, chỉ một thoáng ngẩn người đã hỏi ra rồi.
Bóng lưng của Cố Trần run lên, trong mắt anh lóe lên tâm trạng mờ mịt.
“Tôi đang chờ cậu.” Cố Trần mở miệng nói: “Chờ đến khi cậu muốn nói cho tôi biết.”
Sau khi nói xong câu này, Cố Trần đã rời khỏi phòng của Tô Du.
Tô Du lập tức ngồi ở trên giường giống như một quả bóng xì hơi.
Cậu cúi đầu, điên cuồng mắng bản thân tại sao lại không có chút tâm tư mà nói những lời này ra, Cố Trần là người đa nghi, lần trước cậu đi ngân hàng bị Cố Trần phái người theo dõi, nói với Cố Diệc An vài câu cũng bị Cố Trần cảnh cáo không được phép tới gần anh ta, lần này vừa nhìn là biết cậu đang cố ý giấu giếm Cố Trần, với tính cách đa nghi của Cố Trần, có lẽ anh còn hoài nghi nhiều hơn.
Tô Du ngã xuống giường, dáng vẻ không luyến tiếc cuộc sống, cảm thấy bản thân đã có ý muốn tự tử rồi.
Quên đi, phó thác cho ông trời thôi, Tô Du vẫn luôn tin vào số mệnh, quyết định đi được tới đâu hay tới đó.
Cố Trần ở ngoài cửa nhìn cửa phòng của Tô Du bị chính tay anh đóng lại, ánh mắt bình tĩnh ấy lóe lên một tâm trạng gợn sóng, nhưng rất nhanh đã tan thành mây khói, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy. Nhưng Cố Trần lại không biết, vào buổi tối hôm nay, một hạt giống tên “Tô Du” đã được trồng vào trong lòng anh, theo năm dài tháng rộng, hạt giống ấy đang dần dần mọc rễ nảy mầm...
Vết thương của Tô Du đến nhanh đi cũng nhanh, chỉ sau một tuần lễ, cậu đã khôi phục dáng vẻ hoạt bát trước đó, giống như người phải nhe răng trợn mắt để bôi thuốc không phải là cậu vậy.
Cố Trần ngồi trên xe lăn nhìn Tô Du đang chơi đùa trong vườn hoa, trong lòng không khỏi ấm áp, anh nhìn đỉnh đầu ở phía trên, chỉ cảm thấy có thể là mặt trời quá nóng nên đã chiếu vào trong nội tâm của anh.
“Tô Du, cậu vẫn chưa trở lại à?”
Cố Trần ngồi trên xe lăn mà gọi Tô Du đang đấu tranh với cỏ dại, từ sáng sớm anh đã bị Tô Du cưỡng ép đẩy ra vườn hoa, nói cái gì mà phơi nắng sẽ thúc đẩy sự phát triển của cơ thể, có lợi cho việc hấp thụ canxi.
Cố Trần cho rằng cái gọi là phơi nắng chính là anh ngồi trên xe lăn, Tô Du ở bên cạnh nói chuyện phiếm với anh, dù sao trên TV cũng diễn như thế, Cố Trần chỉ cảm thấy rất ấm áp, cũng không ngăn cản Tô Du đẩy anh ra vườn hoa.
Nhưng khi đi tới vườn hoa, Tô Du lại mê mẩn mấy cái hoa cỏ đáng ghét kia, hoàn toàn gạt anh sang một bên.
Cố Trần khẽ hừ một tiếng, lần đầu tiên biểu lộ tâm trạng chân thật ra ngoài mặt như vậy.
Nhưng Tô Du hoàn toàn không nghe được âm thanh của Cố Trần, càng không cảm nhận được sự bất mãn của anh, ngược lại là còn rút một cọng cỏ mà hùa theo Cố Trần: “Chờ một chút đi, anh xem vườn hoa này đã bao lâu không được xử lý rồi, chờ tôi vặt hết cỏ sẽ đưa anh về.”