Chương 29

Cố Trần không ngờ rằng Tô Du lại đánh nhau vì anh, âm thanh của anh có phần khàn khàn: “Những người kia nói tôi cái gì?”

Kỳ Bạch nghe Cố Trần tra hỏi thì lại cảm thấy có chút lúng túng: “Chỉ là một vài lời nói xấu...”

Kỳ Bạch do dự một chút, vẫn mở miệng nói: “Về chân của cậu.”

Cố Trần lập tức giật mình, anh không ngờ rằng Tô Du lại vì việc này mà đánh nhau.

Tô Du mà chỉ cần nhìn thấy anh là run rẩy, căng thẳng đến mức nói chuyện lắp bắp, giống hệt một con thỏ con, lại đánh nhau vì những người mà bản thân Cố Trần đã sớm không để ý.

Cố Trần sờ lên vị trí trái tim của mình, chỉ cảm thấy cảm giác chua xót đầy xa lạ đang dâng trào trong tim, khiến anh đau lòng đến mức hô hấp cũng khó khăn. Từ trước đến nay, anh luôn là người cản ở phía trước, nhưng anh không ngờ rằng trong lúc bản thân không biết, bản thân đã trở thành đối tượng được người khác bảo vệ.

“Này, Cố Trần, cậu không sao chứ, sao không nói chuyện?” Kỳ Bạch ở đầu bên kia điện thoại không nghe được giọng nói của Cố Trần thì hô hào.

“Không sao, tôi vẫn ổn, cúp điện thoại đây.” Cố Trần mở miệng thì phát hiện giọng của bản thân đã khàn tới không chịu nổi, ngay khoảnh khắc này, anh muốn đi gặp Tô Du đến phát điên.

Cố Trần nghĩ như thế, anh cũng làm như thế, nhưng khi đứng trước cửa phòng Tô Du thì lại muốn rút lui. Tô Du nói cậu buồn ngủ, sao bản thân có thể cứ thế đi đến chỗ cậu chứ?

Cố Trần luôn luôn quả quyết mạnh mẽ trên thương trường, lúc này lại run rẩy trước cửa ra vào, anh đang rầu rĩ nghĩ xem bản thân có nên đi vào trong hay không. Anh sững người ở ngoài cửa hồi lâu, mãi đến khi trong phòng truyền ra vài âm thanh chứng minh Tô Du còn chưa ngủ thì mới dám đưa tay gõ cửa phòng.

Âm thanh của Tô Du truyền đến từ trong phòng: “Ai vậy?”

Khi giọng nói của Tô Du vang lên, Cố Trần đã ngừng suy nghĩ rồi, chỉ có thể trả lời một chữ “Tôi” khô cằn, nói xong thì Cố Trần mới phản ứng được anh chưa nói ra thân phận của mình, lúc đang định nói tên thì Tô Du đã mở cửa phòng.

Cố Trần ngồi trên xe lăn muốn mở miệng, ngẩng đầu lại nhìn thấy Tô Du đang mặc một cái áo sơ mi không cài cúc, trong tay cầm khăn lau tóc, cái áo còn hơi ẩm ướt, có vẻ là Tô Du vừa tắm rửa xong thì tiện tay mặc vào.

Cái tay đặt trên tay vịn xe lăn của Cố Trần siết lại một chút.

Trên người Tô Du có một vài vết thương xanh xanh tím tím, có lẽ là vì vừa mới đánh nhau nên mới có. Vì Tô Du rất trắng, nên những vết thương kia có vẻ càng kinh khủng hơn, nhưng lại có vài phần xinh đẹp vì bị lăng nhục, khiến người nhìn không khỏi miên man bất định. Ánh mắt của Cố Trần tối đi mấy phần, yết hầu nhấp nhô một chút, không nói gì.

Mà Tô Du hoàn toàn không cảm nhận được tâm trạng của Cố Trần thay đổi, sau khi nhìn thấy Cố Trần, cậu vội vàng nghiêng người nhường đường cho anh, để Cố Trần đi vào phòng của cậu.

Tô Du nhìn Cố Trần đang ngồi ở bên cạnh bàn, cậu bất an mà nắm lấy cái khăn mặt trong tay, lắp bắp mở miệng hỏi: “Anh... Sao anh lại đột nhiên tới phòng của tôi? Là có việc gì sao?”

Cố Trần nhìn thoáng qua Tô Du, trong lúc này, những lời vốn muốn nói ra lại không biết nên bắt đầu từ đâu, anh đành phải mở miệng đầy khô cằn: “Cậu đã xoa thuốc cho vết thương trên người chưa?”

Những vết thương kia chẳng qua chỉ là một ít tổn thương ngoài da, cũng không đau nên Tô Du hoàn toàn không để ý đến, mãi đến khi Cố Trần hỏi tới mới nhận ra những vết thương đó có tồn tại.

Không hỏi còn đỡ, vừa hỏi một câu, sự đau đớn vốn bị Tô Du bỏ qua lập tức dâng lên, nét mắt của Tô Du cũng lập tức trở nên khó coi.

Cố Trần vội vàng tiến lên: “Có phải là chưa bôi thuốc không?”

Tô Du nhẹ nhàng gật đầu.

Cố Trần trách cứ: “Sao cậu không chú ý đến sức khỏe của bản thân một chút nào vậy, tôi không ăn sáng thì cậu có thể mang bữa sáng đến tận nơi bắt tôi ăn, sao đến lượt chính mình thì cậu lại không chú ý?”

Tô Du hơi ngượng ngùng đáp: “Tôi quên mất.”

“Quên? Chuyện này mà cậu cũng có thể quên à? Trên người có nhiều vết thương như vậy mà không thoa thuốc, cậu muốn đợi đến lúc máu đông tự tan à?”

Có vẻ là từ trước đến nay Cố Trần chưa từng an ủi người khác, lúc này cho dù là quan tâm Tô Du, nhưng giọng điệu vẫn đặc biệt cứng nhắc, lại phối hợp với khuôn mặt lạnh nhạt kinh điển của Cố Trần, thực sự là biểu hiện vai Diêm Vương đến cực hạn.

Tô Du nhìn khuôn mặt hung dữ của Cố Trần, cậu hơi tủi thân mà rũ mắt, âm thanh rất nhỏ: “Anh có thể đừng hung dữ với tôi không?”

“Còn biết sợ à?” Khi Cố Trần đang muốn dạy dỗ Tô Du, ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Tô Du đã đỏ cả vành mắt, anh lập tức luống cuống tay chân.

Rõ ràng anh đến là vì quan tâm Tô Du, sao lại làm người ta khóc rồi?

Trong lòng Cố Trần tràn đầy tự trách, anh vốn có thể dùng giọng điệu dịu dàng hơn để nói chuyện với Tô Du, nhưng thói quen từ xưa đến nay lại khiến anh quên mất nên biểu hiện sự dịu dàng ra sao.

“Tô Du, cậu đừng khóc.” Cố Trần nhìn hốc mắt của Tô Du đỏ ửng thì tay chân luống cuống, nói: “Tôi sai rồi, cậu đừng khóc.”