Sau khi về đến nhà, Tô Du vì muốn tránh né Cố Trần nên lấy cớ là bản thân buồn ngủ, sau đó vội vàng trở về phòng. Cố Trần nhìn dáng vẻ hoảng hốt của Tô Du, trực giác nói cho anh biết Tô Du có chuyện giấu giếm anh, nhưng anh lại không tiện hỏi, đành phải nhìn bóng lưng của Tô Du dần đi xa.
Sau khi trốn tránh được ánh mắt của Cố Trần, Tô Du không khỏi thở phào nhẹ nhõm, mặc dù cậu không giấu giếm Cố Trần cái gì, nhưng vẫn có tất giật mình, cậu không muốn để Cố Trần biết cậu đánh nhau là vì cái gì, cậu sợ Cố Trần nghe được những lời nói bẩn thỉu kia thì sẽ đau lòng.
Cố Trần trở về phòng, vẫn luôn suy nghĩ về dáng vẻ của Tô Du, vừa rồi lúc vừa gặp mặt ở đồn cảnh sát, rõ ràng là Tô Du đang tủi thân, nhưng anh hỏi thì Tô Du lại không nói gì cả.
Tô Du không muốn cho anh biết...
Khi nhận thức được việc này, trong lòng Cố Trần dâng lên cảm giác buồn bực, trong khoảnh khắc này, anh không phân được anh buồn bực là vì Tô Du bị thương hay vì Tô Du giấu giếm anh.
Khi tâm trạng của Cố Trần đang cực kỳ không ổn định, điện thoại của anh nhận được một cuộc gọi. Cố Trần nhìn thoáng qua cái điện thoại ở trên bàn, từ sau khi anh xảy ra chuyện, cái điện thoại vốn luôn reo không ngừng đột nhiên im lặng hẳn, chỉ có lại vài người bạn có quan hệ không tệ còn liên lạc với anh.
Cố Trần nhìn ghi chú trên điện thoại, quả nhiên là một trong những người bạn của anh.
“Kỳ Bạch, cậu tìm tôi làm gì?” Giọng điệu của Cố Trần rất cứng rắn.
Một tiếng cười truyền đến từ đầu bên kia điện thoại, chỉ nghe người kia nói: “Cố Trần, cậu không thể cười một cái sao? Cách một cái điện thoại cũng có thể nghe được âm thanh u ám của cậu, dáng vẻ này không được người ta thích đâu.”
Cố Trần biết tính cách của Kỳ Bạch là kiểu thích nói đùa, nhưng anh vẫn luôn lười ứng phó với Kỳ Bạch: “Thích cười thì đến Dạ Yến đi, đảm bảo đám người ở đó có thể cười cho cậu xem đủ.”
“Cố Trần, cậu vẫn chả có chút tình thú nào cả.” Kỳ Bạch ở đầu bên kia điện thoại trêu ghẹo.
“Có việc thì nói, không nói tôi cúp.”
Cố Trần làm bộ muốn cúp điện thoại, đầu bên kia đã truyền đến tiếng la vội vàng của Kỳ Bạch: “Đừng đừng đừng, cậu cả Cố, cậu nghe tôi nói hết đã được không, tôi tìm cậu chủ yếu là vì chuyện của vợ cậu.”
Cố Trần nhíu mày: “Vợ? Vợ gì?”
“Cậu còn giả vờ ngây ngốc, cậu gãy chân chứ không phải hỏng đầu óc, sao đến cả vợ của bản thân mà cũng không biết chứ?”
Kỳ Bạch trời sinh là kẻ lắm lời, sau khi nói thì quả thực là không dừng lại được.
Sau khi cảm nhận được sự im lặng của Cố Trần ở đầu bên kia điện thoại, Kỳ Bạch ghét bỏ nói: “Không phải chứ, cậu thực sự không biết vợ của cậu là ai à, chính là Tô Du đó.”
Mặc dù Cố Trần biết quan hệ của bản thân với Tô Du, nhưng khi nghe người khác gọi Tô Du là vợ của anh thì trái tim đóng băng đã lâu của anh đột nhiên đập cuồng loạn, anh cố gắng kiềm chế tâm trạng, bình tĩnh nói tiếp: “Tất nhiên là tôi biết, cậu đột nhiên nhắc tới Tô Du làm gì?”
“Tôi nghe nói tên nhóc Tô Du kia cầm chai rượu đánh nhau với người ta đến mức vào đồn cảnh sát, mẹ nó, đỉnh thật đấy.” Kỳ Bạch nói xong mấy lời này thì lại bổ sung một câu hỏi: “Không phải là cậu không biết chứ?”
“Biết rồi.”
Cố Trần trả lời Kỳ Bạch, anh vốn ghét bỏ Kỳ Bạch nói nhiều phiền phức, nhưng hôm nay nghe Kỳ Bạch nói về Tô Du, anh lại không muốn cúp điện thoại. Sau đó, Cố Trần thả lỏng, tựa người vào lưng xe lăn, tư thế kia giống như quyết định nghe Kỳ Bạch tiếp tục nói nhảm vậy.
Nhưng ngay khi Cố Trần đã chuẩn bị để nghe Kỳ Bạch nói nhảm, Kỳ Bạch lại nói một câu: “À, cậu biết rõ chuyện này rồi à, tôi còn cho rằng Tô Du sẽ giấu cậu. Cậu đã biết rồi thì thôi, tôi tưởng rằng cậu không biết nên mới muốn nói cho cậu nghe, để cho cậu thấy được vẻ mặt điên cuồng của nhóc ngoan ngoãn luôn đi theo sau cậu. Nói không chừng khi cậu biết được nguyên nhân Tô Du đánh nhau, cậu còn có thể cảm động đến mức chảy nước mắt, nhưng nếu cậu biết rồi thì không còn ý nghĩa gì nữa, cúp đây.”
Cố Trần nghe giọng điệu của Kỳ Bạch, cảm thấy hình như Kỳ Bạch còn biết thứ gì đó, anh vội vàng ngăn cản đối phương cúp điện thoại: “Cậu đang nói về nguyên nhân Tô Du đánh nhau à?”
Kỳ Bạch nghe ra giọng điệu nghi hoặc của Cố Trần, anh ấy cười hehe, chỉ cảm thấy bản thân đã khôi phục giá trị, anh ấy mở miệng đầy thần bí: “Cậu không biết nhỉ, Tô Du là vì cậu nên mới đánh nhau với đám người trong phòng bao đó.”
Cố Trần đột nhiên cảm thấy cổ họng của bản thân vô duyên vô cớ khàn đi một chút, não bộ lập tức trống rỗng: “Cậu nói cái gì?”
“Tôi nghe người khác kể lại mới biết đấy, dù sao thì vòng tròn xã gia của chúng ta nhỏ như vậy, chút gió thổi cỏ lay là có thể truyền đi ngay, huống chi còn là chuyện vào đồn cảnh sát.”
Kỳ Bạch nói một hồi thì trọng tâm câu chuyện lại rời đi xa, điều này khiến Cố Trần không thể không nhắc nhở Kỳ Bạch nói trọng điểm, Kỳ Bạch vội vàng kéo câu chuyện trở về: “Tôi có một người anh em cũng ở trong đồn cảnh sát, cậu ấy nói khi đó có người đang nói xấu cậu, Tô Du liền giận dữ cầm chai rượu lên muốn đánh người, giống như bị điên vậy.”
“À đúng rồi, tôi còn nghe cậu ấy nói khóe mắt của Tô Du đỏ hoe giống như muốn khóc vậy, nhưng trên tay vẫn cầm chai rượu đánh người vô cùng hung tợn, quả thực là muốn hù chết người ta rồi, mấy người muốn ngăn cản cậu ta đều thiếu chút nữa không ngăn được, nếu không phải bảo vệ đến thì chai rượu kia đã rơi trên đầu người nói xấu cậu rồi.”