Chương 27

Cảnh sát nhìn Tô Du đang thận trọng như thỏ con, chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, liền coi như Tô Du chỉ có vẻ ngoài ngoan ngoãn thôi, có lẽ là ai cũng không thể nhìn ra Tô Du là kiểu người lấy chai rượu đánh người.

“Đã biết sai chưa?” Cảnh sát hỏi.

Tô Du càng cúi đầu thấp hơn, giọng nói của cậu thấp đến mức gần như không nghe được: “Biết rồi.”

“Cũng may là chưa tạo thành tổn thương nghiêm trọng cho người ta, nhưng cậu như thế này là đã có khuynh hướng phạm tội rồi đây, có hiểu không?” Cảnh sát quay cái bút trong tay, dạy dỗ Tô Du.

Tô Du không dám nói lời nào, chỉ rũ mắt, không biết là đang nghĩ cái gì.

“Tại sao lại đánh nhau với người ta?” Cảnh sát hỏi.

Tô Du ngẩng đầu nhìn cảnh sát, bất an trả lời: “Bọn họ nói mấy lời tôi không muốn nghe.”

“Chỉ vì cái này mà đánh nhau với người ta?” Cảnh sát cau mày phê bình: “Mấy người trẻ tuổi các cậu đúng là quá xúc động, cậu nghĩ nếu chai bia đó rơi vào đầu người ta, vậy cậu phải làm sao? Chuyện này dù có vào tù thì cũng khó mà chuộc lại lỗi lầm đấy.”

Tô Du không dám nhìn cảnh sát, mặc dù cậu biết đánh người là không tốt, nhưng khi nghe thấy những lời nói bẩn thỉu về Cố Trần thì không nhịn được, cộng với việc cậu không ngờ rằng tửu lượng của thân thể này lại kém như thế, mượn rượu làm càn, cậu cứ thế cầm chai rượu nên đánh người.

“Người kia đã nói cái gì? Cậu nói với tôi, để tôi đi phê bình cậu ta.” Cảnh sát thẩm vấn hai người là một người đàn ông cao tuổi, còn mấy năm nữa là về hưu, quả thực là có những lúc xen vào chuyện của người khác quá nhiều, ông vừa nói vừa huyên thuyên: “Mấy người trẻ tuổi các cậu ấy mà, tôi cũng không biết nên nói gì mới tốt.”

Tô Du muốn mở miệng, nhưng cuối cùng lại ngậm miệng không nói lời nào.

Lúc này trong đồn cảnh sát có phần rối loạn, Tô Du ngồi ở trên ghế nhìn về phía cửa, trước cửa là một chiếc Rolls-Royce, trên chiếc xe màu đen ấy có một người đàn ông đang điều khiển xe lăn theo con dốc trượt ra từ xe mà đi xuống.

Sau khi đi xuống, người đàn ông nhìn về phía cửa thì thấy Tô Du đang ngồi trong sảnh chính, mà trong khoảnh khắc đó, Tô Du cũng đối diện với ánh mắt của Cố Trần. Chỉ một ánh nhìn xuyên qua dòng người qua lại, cả hai đều cảm nhận được trái tim của bản thân không chịu khống chế mà đập loạn.

Cố Trần điều khiển xe lăn đi tới trước mặt Tô Du, mà khi Tô Du nhìn thấy Cố Trần đến, chẳng biết tại sao lại cảm thấy tủi thân, chút mạnh mẽ khi đi vào đồn cảnh sát lập tức hóa thành hư không, cậu nhẹ nhàng khịt mũi, quả thực là không khống chế được tâm trạng điên cuồng.

“Sao anh lại đến?”

Cố Trần nhìn vết thương xanh tím trên mặt Tô Du, anh đưa tay muốn vuốt ve, nhưng lại không biết nghĩ đến cái gì, hay là đang lo lắng cái gì, cuối cùng vẫn không duỗi tay ra, ngón trỏ và ngón cái của anh nhẹ nhàng vuốt ve cái xe lăn.

Chỉ thấy yết hầu của Cố Trần nhấp nhô, giọng nói trầm thấp: “Cảnh sát gọi điện thoại cho tôi nói rằng cậu đang ở đồn cảnh sát, muốn người nhà là tôi đây tới đón cậu.”

Không biết là vô tình hay cố ý, Cố Trần đặc biệt nhấn mạnh mấy từ “người nhà”, giống như đang muốn chứng minh điều gì đó vậy.

Tô Du lúng túng quay đầu đi, vừa rồi khi cảnh sát hỏi số điện thoại của người nhà, cậu trực tiếp đọc số điện thoại của Cố Trần, đợi đến khi phản ứng lại thì Cố Trần đã nghe máy rồi.

Trong lòng Tô Du thấy tủi thân, đặc biệt là sau khi nhìn thấy Cố Trần, cảm giác ấy càng thêm mãnh liệt. Một mình cậu đi vào cuộc sống không quen thuộc này, người tiếp xúc nhiều nhất cũng chỉ có Cố Trần, cho nên trong khoảnh khắc Cố Trần vừa xuất hiện, tâm trạng của cậu cũng không khống chế được nữa.

Cậu quay đầu muốn che giấu những giọt nước mắt sắp tuôn rơi, Cố Trần vốn thận trọng cũng nhìn ra tâm trạng của Tô Du không thích hợp, anh thở dài một hơi, ngồi trên xe lăn mà đưa tay về phía Tô Du.

Tô Du nhìn theo phương hướng tay của Cố Trần, nét mặt của Cố Trần vẫn bình tĩnh, anh nói: “Về nhà thôi.”

Tô Du lập tức giật mình trên chỗ ngồi.

Cậu vừa nghe được chữ “nhà” trong miệng Cố Trần.

Tô Du cảm nhận được từ đây về sau, trái tim phiêu bạt vô định của cậu đã tìm được phương hướng từ sau câu nói kia.

Cậu đưa tay nắm lấy tay của Cố Trần, nức nở nói: “Cố Trần, tôi và anh về nhà.”

Trên xe, Cố Trần nhìn Tô Du ngồi ở bên cạnh, mấy dấu xanh tím trên mặt chưa hề biến mất, ngay cả khóe miệng cũng bị người ta làm rách một chút, toàn thân chật vật. Ánh mắt của Cố Trần hơi âm trầm, anh mở miệng nói: “Sao lại đánh nhau với người khác?”

Tô Du quay đầu nhìn về phía Cố Trần, Cố Trần bình tĩnh ngồi trên xe lăn như vậy khiến Tô Du đột nhiên nghĩ tới những lời miêu tả về anh. Trong sách nói, Cố Trần luôn là người đàn ông bình tĩnh đến đáng sợ.

Nhưng nói với Tô Du là Cố Trần bình tĩnh, không bằng nói con người Cố Trần vẫn luôn cực kỳ lý trí, không có việc gì có thể khiến anh mất chừng mực, cho dù là cậu như thế này, Cố Trần cũng muốn biết rõ ràng nguyên nhân, chứ không phải trực tiếp báo thù cho cậu.

Nghĩ tới đây, Tô Du bất đắc dĩ cười một chút, sao có thể chứ? Muốn khiến Cố Trần có lý trí mất đi chừng mực thì thực sự là khó hơn lên trời.

Tô Du chỉ nghĩ như thế, nhưng lại không biết vừa rồi khi ở nhà, Cố Trần đã sớm mất đi chừng mực, để người ngoài nhìn thấy dáng vẻ chật vật vì vội vàng rời khỏi xe lăn của anh.

Mà sự chật vật đó chỉ là vì Cố Trần nhận được một cuộc điện thoại có liên quan đến Tô Du.