Mọi người chỉ cảm thấy đây là lời nói đùa, thậm chí còn có người bật cười: “Vậy bọn tôi có thể biết vị trong nhà cậu Tô là ai không? Danh tiếng của cậu ấy lớn như vậy, nếu kết hôn thì bọn tôi đã sớm biết rồi, không phải là mấy người liên kết lại để lừa gạt bọn tôi chứ?”
“Mấy người còn chưa biết à? Chuyện này đã sớm xôn xao rồi, tôi còn tưởng mấy người biết lâu rồi chứ.” Trong đó có một người biết chuyện mở miệng nói: “Chính là vị nhà họ Cố đó.”
“Nhà họ Cố có tận hai vị, hơn nữa còn nhìn giống nhau như đúc.” Có người chế giễu: “Cậu đang nói người ngồi hay người đứng?”
Tô Du ngồi ở trong góc nhíu mày lại một chút, giọng điệu mà mấy người kia dùng để nói về Cố Trần khiến cậu vô cùng không thoải mái, mặc dù cậu không biết trước đó thái độ của mấy người này dành cho Cố Trần là như thế nào, nhưng tuyệt đối sẽ không phải là trò cười trong miệng tất cả mọi người như thế này.
Tô Du nghĩ đến dáng vẻ của Cố Trần, khi đó Cố Trần chắc chắn là cao cao tại thượng, mà đối với những người này, thậm chí là Cố Trần còn chẳng thèm biết tên.
Sự khó chịu trong lòng Tô Du lập tức dâng lên, trước đây cậu vốn không uống rượu, bây giờ lại tự động rót vào miệng, giống như làm thế thì có thể giảm bớt sự tức giận trong lòng cậu vậy.
Bên kia vẫn còn tiếp tục chế nhạo.
“Cậu nói xem Tô Du thích cái gì vậy chứ?”
“Ai mà biết được, một năm trước, sau khi nhìn thấy Cố Trần, Tô Du đã điên cuồng theo đuổi anh ta, đến bây giờ tôi còn nhớ đến cảnh tượng hoa hồng đầy đất trước tòa nhà của nhà họ Cố, với màu sắc đỏ chói đó, nếu tôi là phụ nữ, tôi sẽ rung động.”
“Đáng tiếc, Cố Trần không phải phụ nữ.” Có người lập tức ngấm ngầm cười nhạo Tô Du.
“Cậu nói xem, Cố Trần đã như vậy rồi, Tô Du còn kết hôn với anh ta. Theo tôi thấy, Cố Diệc An không tốt hơn sao? Xuất thân đàng hoàng, diện mạo cũng giống nhau.”
“Có thể đây chính là yêu chăng?”
“Hay là ở phương diện kia, Cố Trần lợi hại hơn Cố Diệc An?”
“Hahaha, mẹ nó, cậu từng thử rồi à?”
“Mẹ nó, ai thử rồi chứ, thử hỏi Tô Du xem. Chỉ là bây giờ Tô Du cũng đáng thương, nhìn cái dáng vẻ bất lực toàn thân đó của Cố Trần, ai mà biết được anh ta có thể thỏa mãn Tô Du hay không.”
Trò đùa tục tĩu được bắt đầu, trong phòng toàn là những lời bẩn thỉu, không ai nhìn thấy Tô Du ngồi ở trong góc đang nhìn chằm chằm chai rượu trước mặt, giống như là sự bình yên trước cơn bão vậy.
Vào lúc mọi người cao giọng cười to, chỉ nghe thấy âm thanh thủy tinh vỡ truyền đến, Tô Du vốn ngồi yên lặng trong góc cũng đứng lên, trước mặt cậu là ly rượu vang đỏ đã bị cậu đập nát.
Ánh mắt của Tô Du âm trầm, cậu thấp giọng nói: “Có bản lĩnh thì mấy người lặp lại lần nữa xem?”
...
Cố Trần ngồi trên xe lăn, nhìn đồng hồ treo tường khắc hoa trên tường.
Đã 11 giờ 30 phút rồi mà Tô Du còn chưa về.
Anh bất an mà gõ nhẹ đầu ngón tay lên tay vịn lan can, anh xem camera giám sát nên biết Tô Du ra ngoài lúc 7 giờ tối, dáng vẻ vội vã đến mức cơm cũng không kịp ăn, là có chuyện gì quan trọng sao?
Cố Trần nhắm mắt lại, cho dù bản thân không nên tùy tiện phỏng đoán hành động của Tô Du, nhưng từ sau vụ tai nạn giao thông kia thì anh trở nên rất đa nghi, anh rất khó ép bản thân không nghĩ nhiều, anh sợ bị làm hại một lần nữa.
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên đã kéo Cố Trần khỏi dòng suy nghĩ, Cố Trần nhìn số điện thoại xa lạ thì cúp máy theo bản năng, nhưng số điện thoại này lại kiên nhẫn gọi cho anh. Cố Trần do dự một chút, cuối cùng vẫn nghe.
Sau khi nghe nội dung trong điện thoại, con ngươi của Cố Trần co lại, vội vàng muốn chạy về phía trước, nhưng trong tình thế cấp bách, anh lại quên mất cảnh ngộ của bản thân vào lúc này. Anh chỉ cảm thấy dưới chân mềm nhũn, sau đó ngã xuống bên cạnh xe lăn.
Tiếng động của Cố Trần khiến quản gia luôn chú ý tới anh vội vàng chạy tới đỡ.
“Cậu chủ sao vậy?” Quản gia nhìn dáng vẻ của Cố Trần, trong mắt lóe lên sự kinh ngạc. Trong lòng ông, Cố Trần luôn rất bình tĩnh, cho dù là gặp tai nạn giao thông bị liệt hai chân, Cố Trần cũng có thể bình tình chấp nhận chuyện này, thậm chí còn ngồi trên xe lăn mà đối mặt với những lời mỉa mai châm chọc từ bên ngoài.
Lúc này Cố Trần đã không còn chú ý tới dáng vẻ chật vật của bản thân, anh nắm chặt cánh tay của quản gia, ánh mắt âm trầm đến đáng sợ: “Lái xe đưa tôi đến đồn cảnh sát, Tô Du đánh nhau với người ta, bị bắt vào đó rồi.”
Cố Trần vừa nói ra thì ngay cả quản gia cũng thấy không thể tưởng tượng nổi. Trong mắt ông, Tô Du luôn là một bé thỏ trắng đơn thuần vô hại, sao lại xảy ra việc đánh người vào đồn cảnh sát chứ?
Kỳ lạ thì kỳ lạ, nhưng quản gia vẫn nhanh chóng chuẩn bị xe cho Cố Trần, đưa Cố Trần đến đồn cảnh sát.
Ở đồn cảnh sát, Tô Du vừa rồi còn mang theo vẻ mặt hung ác, cầm chai bia đập xuống đất, thiếu chút nữa thì vào đầu người ta, bây giờ lại đang bất an ngồi trên ghế, nắm lấy tay mình, vẻ mặt vô cùng lo lắng.
Cảnh sát nhìn thoáng qua dáng vẻ của Tô Du thì cũng không nhịn được mà hỏi: “Cậu là người cầm chai bia đánh người à?”
Tô Du ngẩng đầu lên, mờ mịt mà “A” một tiếng, sau đó lại cúi đầu, cắn môi khống chế tâm trạng của bản thân rồi nhẹ nhàng nói: “Là tôi.”