Tô Du đoán không sai, khi cậu tìm người này trên Baidu thì tài liệu liên quan đến “Hạ Mậu Ngạn” lập tức xuất hiện. Trong tài liệu nói Hạ Mậu Ngạn là con trai cả của Tập đoàn Hạ thị, trong đó còn có ảnh của Hạ Mậu Ngạn, Tô Du nhìn bức ảnh, có thể thấy được đây là người có vài phần bất cần đời.
Đoán chừng là một cậu ấm rác rưởi gì đó...
Tô Du nhét điện thoại vào trong túi, cầm chìa khóa Maybach trên bàn rồi đi về phía gara.
Tô Du nhìn vô lăng Maybach trong tay mà rơi vào trầm tư, rất nhiều người đều nói Cố Trần là người lạnh nhạt, lạnh đến mức khi mẹ của anh qua đời, anh cũng chỉ nâng tay lên xoa vết máu dính trên mặt, giống như người đổ máu trước mặt anh chỉ là một người lạ không có chút quan hệ nào vậy.
Nhưng theo Tô Du thấy, Cố Trần lại không phải là như vậy. Cố Trần vô cùng thận trọng, ngày đó cậu lái chiếc Maybach này trở về và trả chìa khóa cho Cố Trần, Cố Trần chỉ nhìn thoáng qua rồi nói một câu: “Thích à? Thích thì cầm luôn đi.”
Không đợi Tô Du phản ứng lại, Cố Trần đã điều khiển xe lăn đi đến thang máy, cho tới bây giờ, chìa khóa chiếc Maybach này vẫn luôn nằm trong tay Tô Du, có lẽ là Cố Trần đã trực tiếp cho Tô Du rồi.
Tô Du lái xe tới “Sam Miên”, trước khi đến, cậu cũng đã điều tra chỗ này rồi, ở đây thực chất là một câu lạc bộ giải trí cao cấp, mỗi người đều phải dùng thẻ hội viên mới có thể vào trong, ngay khi Tô Du đang bối rối bản thân không có thẻ hội viên thì bảo vệ ở cửa vừa nhìn thấy cậu, đối phương vội vàng chạy tới bên cạnh, nhiệt tình mở miệng nói: “Cậu Tô, đã lâu rồi cậu không tới đấy.”
Sau khi nói xong câu này, bảo vệ còn nhìn thoáng qua cái xe của Tô Du, lại nói một câu: “Cậu đổi xe rồi à?”
Tô Du không biết nên trả lời như thế nào, đành phải lạnh lùng “Ừm” một tiếng, không tiếp tục mở miệng nữa.
Bảo vệ nhìn dáng vẻ của Tô Du, anh ta cũng biết tính tình của cậu chủ nhà giàu luôn không thể nhìn giấu nên cũng vội vàng lấy chìa khóa giúp Tô Du đỗ xe.
Tô Du đi vào cửa, không ít nhân viên cũng chào hỏi cậu. Trong lòng cậu suy nghĩ một chút, trong sách miêu tả chủ thân xác thuộc về kiểu người ăn chơi rất xa hoa, mà nhìn những nhân viên này thì cũng đủ biết.
Vừa nghĩ tới đó, Tô Du cảm thấy đau đầu. Tính cách của chủ thân xác và cậu có thể nói là hoàn toàn tương phản, liệu một động tác tùy tiện của cậu cũng có thể thấy rằng cậu không phải Tô Du không?
Tô Du cảm thấy từ sau khi bản thân tới đi thì số lần cau mày càng lúc càng nhiều, cậu đành phải bất đắc dĩ thở dài: Đã đến rồi, tới đâu hay tới đó đi.
Tô Du đi theo số phòng mà người kia nói, vượt qua “bữa tiệc rượu thịt” ở ngay sảnh chính, đẩy cửa ở hành lang. Vừa tiến vào, mấy người đang ngồi trên sô pha hát hò đều ngẩng đầu nhìn về phía cửa, người đàn ông ở chính giữa đã buông người phụ nữ mà bản thân ôm trong tay ra, sau đó đứng lên: “Tên nhóc này, tôi còn tưởng là cậu không đến chứ?”
Dưới ánh đèn mờ của căn phòng, người kia tiến lên từng bước, Tô Du cũng thấy được dáng vẻ của người kia một cách rõ ràng. Người kia rất đẹp, có một cặp mắt hoa đào, mỗi khi nhìn vào một ái đó sẽ khiến người ta cảm thấy rất có tình ý, khóe miệng lại nhếch lên với thái độ bất cần đời, quả thực là biểu hiện sự thoải mái ra một cách cực hạn.
Tô Du nhẹ nhàng gật đầu, học theo tính cách của chủ thân xác mà chào hỏi người kia: “Nếu tôi không tới, chẳng phải sẽ phụ ý tốt của cậu sao?”
Hạ Mậu Ngạn nhìn Tô Du, đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó kịp phản ứng lại mà cười thành tiếng: “Đúng không? Có vẻ cậu đã khôi phục dáng vẻ lúc trước rồi, trước đó nghe nói cậu ở nhà họ Cố chịu mệt nhọc, bọn tôi còn tưởng cậu bị quỷ nhập vào người đấy.”
Tô Du nghe câu “quỷ nhập vào người” của Hạ Mậu Ngạn thì cơ thể không khỏi căng thẳng, sau đó lại làm như không thèm để ý mà buông lỏng.
Vừa rồi trên đường tới, nhìn thái độ của những người khác đối với cậu, Tô Du cũng có thể đoán ra chủ thân xác này là kiểu người gì, cho nên cậu mới học theo dáng vẻ đó. Đừng nhìn cậu có vẻ bình tĩnh như không, nhưng thực chất là lòng bàn tay đã sớm đổ mồ hôi, nhưng may là cậu ngụy trang vô cùng thành công.
Tô Du bị Hạ Mậu Ngạn kéo đến ngồi ở giữa, ở trên ghế có đủ cả nam cả nữ, một ít là cậu ấm cô chiêu nhà giàu giống như Tô Du, số còn lại là những người được gọi tới để làm nóng bầu không khí.
Mà những người được gọi tới nhìn thấy Tô Du ngồi xuống thì đã bắt đầu có mưu đồ tiếp cận Tô Du, bọn họ đều biết những người ở trong phòng này không phú thì quý, chỉ cần bám được vào thì nửa đời sau cũng không còn phải lo toan nữa. Tô Du trong đám người này có vẻ là rất non, quá dễ nắm bắt, cho nên những người kia đều cố ý vô tình mà ghé tới trước mặt Tô Du, hấp dẫn sự chú ý của cậu.
Sau khi cau mày đẩy một cô gái mời rượu ra, Tô Du đã cảm thấy chán ghét bầu không khí kiểu này. Trong không khí tràn ngập mùi các loại nước hoa khiến cậu khó thở, cậu bắt đầu hối hận tại sao bản thân lại tham gia hoạt động mà chính bản thân cũng không muốn đến này.
Hạ Mậu Ngạn chú ý tới sự thay đổi trong tâm trạng của Tô Du, cậu ta giúp Tô Du đuổi mấy người kia đi, sau đó mở miệng như nói đùa: “Mấy người như thế này là không được đâu, Tô Du là người đã có gia đình rồi.”
Một người khác nghe thấy Hạ Mậu Ngạn nói vậy thì cũng bắt đầu ồn ào: “Đúng vậy, mấy người đừng có tới gần, vị trong nhà cậu ấy vô cùng đáng sợ đấy.”