Chương 24

Tô Du nhìn Cố Trần dựa trên giường nghỉ ngơi, dường như ánh mắt đáng sợ vừa rồi chỉ là ảo giác của cậu, Tô Du lắc đầu đi ra cửa.

Có lẽ ánh mắt kia chỉ là ảo giác thôi...

Sau khi Tô Du rời đi, Cố Trần dựa trên giường lại mở mắt, nét mặt của anh vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng đôi mắt kia lại như nổi cơn mưa to gió lớn, ánh mắt khiến Tô Du sợ hãi vừa rồi đã bộc lộ ra ngoài, không chút che giấu.

Cố Trần nhìn phương hướng Tô Du rời đi, anh có thể cảm nhận được mùi hương của Tô Du quanh quẩn trong đây, giống như tuyết đầu mùa sạch sẽ tinh khiết, làm cho đôi mắt của Cố Trần nheo lại.

Tất cả chật vật, tất cả khó khăn, tất cả yếu ớt của anh đã để Tô Du nhìn thấy rồi, từ nay về sau cũng chỉ có Tô Du thôi.

Anh sẽ không cho phép Tô Du rời khỏi anh.

Nghĩ tới đây, khóe miệng của Cố Trần cong lên thành nụ cười tàn nhẫn.

Trong căn phòng mờ ảo này, con thú hoang khiến người ta sợ hãi cuối cùng cũng tìm được con người mà trái tim anh yêu thương, từ đây anh sẽ để con mồi đi vào lãnh địa của anh, không để con mồi rời đi nửa bước.

Khi Tô Du về đến phòng của mình thì không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cậu sờ lên vết thương đã qua xử lý trên cổ mình, khi nhìn về phía phòng của Cố Trần thì vẫn hơi sợ. Mặc dù cung phản xạ của cậu hơi dài, thậm chí phản ứng còn hơi chậm...

Nhưng trong khoảnh khắc đó, ngay cả kẻ có thần kinh trì độn như cậu cũng cảm nhận được nguy hiểm. Khí thế toát ra trên người Cố Trần quá mức mạnh mẽ, khiến cậu không phân biệt được rốt cuộc là Cố Trần có tâm tư gì.

Tô Du thở dài một hơi mà nằm trên giường, chỉ có thể ôm tâm lý nhập gia tùy tục để đối diện với sự thay đổi đột ngột của Cố Trần.

Đang lúc nửa tỉnh nửa mê, một hồi chuông điện thoại đã đánh thức Tô Du. Cậu nhìn điện thoại di động, ghi chú là “Hạ Mậu Ngạn”, cậu hoàn toàn không có ấn tượng gì với người này, nhưng vẫn nghe điện thoại.

Tô Du vừa “Alo” một tiếng, tiếng nhạc ầm ĩ ở đâu dây bên kia đã đập thẳng vào lỗ tai của cậu, khiến cậu cảm giác đầu mình choáng váng.

“Tô Du, sao lâu như thế rồi mà nhóc con nhà cậu không gọi điện thoại cho bọn tôi, có phải đã sớm quên bọn tôi rồi không?” Một giọng nam trêu tức truyền đến từ đầu bên kia điện thoại: “Hay là từ sau khi gả cho Cố Trần, cậu đã bắt đầu an phận thủ thường, giữ vững bổn phận rồi? Vậy thì cậu đúng là đỉnh lắm đấy.”

Tô Du nhíu mày, không muốn trả lời những lời này, cảm giác mà người này mang đến cho cậu không được tốt lắm, dường như là đặc biệt lưu manh.

“Nói chuyện với cậu lâu như vậy mà sao cậu không có chút phản ứng nào thế, không phải là cúp điện thoại rồi chứ?” Âm thanh nghi ngờ truyền đến từ đầu bên kia điện thoại, sau đó người kia lại lầm bầm mở miệng: “Cũng không phải mà, sao lại không nói chuyện? Alo, Tô Du?”

Mặc dù Tô Du không muốn trả lời, nhưng cậu vẫn không thể không lên tiếng: “Sao vậy?”

“Ra ngoài chơi không? Cậu nghĩ xem, đã bao lâu rồi cậu không ra ngoài? Sẽ không phải là tên biếи ŧɦái Cố Trần đó thực sự khóa cậu ở trong nhà chứ?” Đối phương trêu đùa.

Tô Du không muốn nghe người khác nói xấu Cố Trần, cho dù là nói đùa cũng không được. Cậu buông thõng con ngươi, cầm điện thoại mở miệng nói: “Không, Cố Trần rất tốt.”

Người ở đầu bên kia điện thoại im lặng, sau đó nở một nụ cười lúng túng: “Được rồi, cậu cũng đừng coi là thật, người anh em chỉ muốn đùa với cậu thôi, mau ra ngoài chơi đi, đang ở chỗ cũ.”

“Chỗ cũ gì?” Tô Du hỏi.

“Không phải chứ, cậu thực sự ở nhà họ Cố làm cậu chủ đến choáng váng rồi à? Chỗ cũ của chúng ta mà cũng không biết?” Đầu bên kia điện thoại lại truyền đến âm thanh trêu tức, Tô Du đoán được có lẽ là người kia đang mở loa.

“Được rồi, đừng nói nhảm, đang ở Sam Miên đây, mau lên đi, bọn tôi đều đang chờ cậu đấy.”

Người ở đầu bên kia điện thoại không chờ Tô Du từ chối mà trực tiếp cúp điện thoại, khiến Tô Du cầm điện thoại ở trên giường ngây cả người.

Thực ra cậu không muốn đến các buổi xã giao một chút nào, cậu ở thế giới hiện thực cũng là người mắc chứng ám ảnh xã hội, có bao nhiêu buổi xã giao đều bị cậu đẩy đi hết, nhưng lần này...

Tô Du nghĩ tới những lời nói kia, cậu cũng có thể suy đoán ra có lẽ chủ thân xác này là một người hướng ngoại, dù sao thì chỉ cần nghe giọng điệu của người kia cũng có thể nhận ra.

Cậu thực sự không muốn đi, nhưng mà sự hiểu biết của cậu với chủ thân xác chỉ vỏn vẹn vài dòng trong sách, với lại chủ thân xác trong sách cũng chỉ là một nhân vật lót đường, miêu tả của tác giả cũng không có nhiều. Nếu đã như vậy, cậu chỉ có thể thử tiếp xúc với bạn bè của chủ thân xác, hiểu rõ dáng vẻ của chủ thân xác từ trong miệng bọn họ, chí ít là để cậu không bị người khác nhìn thấu trong đời sống bình thường.

Tô Du lên dây cót tinh thần, bắt đầu thu thập thông tin về người tên “Hạ Mậu Ngạn” này ở trên mạng. Tô Du là cậu chủ nhà họ Tô, đương nhiên là bạn bè bên cạnh cũng sẽ không phải một đám không tên không họ, cho nên cậu mới lên Baidu tra xem có tài liệu gì liên quan đến người này không, đề phòng lát nữa gặp mặt sẽ vì nhận nhầm người mà lòi đuôi.