Chương 23

Tô Du cũng không để ý đến sự biến hóa tâm trạng của Cố Trần, cậu chỉ thấy may mắn vì Cố Trần không còn tức giận cầm dao mà nhìn mình nữa, vừa nghĩ tới đó, Tô Du lại lặng lẽ nhìn thoáng qua Cố Trần trên giường. Với tính cách của Cố Trần, anh bị người khác nhìn thấy mặt chật vật không chịu nổi đó, nhất định là sẽ nghĩ đến việc làm sao để gϊếŧ người diệt khẩu, cho nên cậu có thể sống được thì thực sự là mạng lớn rồi.

Tô Du không khỏi thở dài một hơi, cuối cùng cậu cũng hiểu được cảm giác gần vua như gần cọp.

Khi Tô Du đang thất thần, Cố Trần đột nhiên gọi tên Tô Du, cậu vội vàng nhìn về phía Cố Trần, sẵn sàng chờ ông chủ dặn dò.

Cố Trần đã ăn sáng xong, cầm tờ giấy trong tay, lau miệng rất tao nhã. Anh nhìn Tô Du, chậm rãi mở miệng hỏi: “Tại sao cậu lại muốn gả cho tôi?”

Trong khoảnh khắc này, cái lưng của Tô Du lập tức thẳng băng, chỉ cảm thấy bản thân tê dại một hồi, nếu cậu không biết gì về giao dịch của Tô Du với kẻ không quen biết kia, cậu chắc chắn sẽ trực tiếp trả lời Cố Trần rằng là vì cậu yêu anh, nhưng bây giờ...

Cái tay đặt ở sau lưng của Tô Du siết chặt lại, từ trước đến nay, cậu không biết nói dối, lần nào bạn học đại học cũng chế nhạo rằng mỗi lần nói dối, ánh mắt của cậu đều đang nói với người ta rằng cậu đang nói dối. Tô Du rũ mắt xuống, cố gắng không để bản thân đối mặt với Cố Trần.

“Chỉ là... Muốn chăm sóc anh thôi.” Cậu nhẹ nhàng trả lời.

Cố Trần ngồi ở trên giường hơi nhíu mày lại, dường như là không hài lòng với đáp án này.

Chỉ nghe tiếng nói lạnh băng của Cố Trần vang lên, dường như còn có chút trào phúng khó tả: “Chỉ muốn chăm sóc cho tôi? Vậy tại sao không trực tiếp đến, thậm chí là còn muốn kết hôn với tôi rồi mới vào đây, cậu không phát hiện là bản thân cậu đã hy sinh quá lớn rồi không? Còn gả một người tàn phế như tôi, một tên rác rưởi thậm chí còn không có gì để bảo vệ nửa đời sau của cậu, cậu cam tâm sao?”

Tô Du mở miệng, nhưng lại không biết nên trả lời như thế nào.

Cố Trần nhìn dáng vẻ của Tô Du, khóe miệng luôn lạnh lùng của anh nhếch lên thành đường cong tàn nhẫn, anh thuật lại tình huống của bản thân như đang tự ngược vậy: “Ở cùng một chỗ với rác rưởi, Tô Du, cậu nghĩ cái gì thế? Cậu phải biết, bây giờ cậu là người đã nằm trong sổ hộ khẩu của tôi, tương lai cho dù muốn chạy cũng không được, như vậy có đáng giá không?”

Tô Du không tiếp xúc nhiều với Cố Trần, nhưng trong mấy ngày nay, cậu cũng có thể nhìn ra một ít tính cách của Cố Trần, Cố Trần nhìn rất mạnh mẽ, nhưng mạnh mẽ cũng chỉ là vẻ ngoài của Cố Trần thôi. Cố Trần chỉ đang dùng sự bén nhọn để bảo vệ nội tâm yếu ớt của chính mình, khiến anh nhìn có vẻ không có gì là không thể, không thể nào bị phá vỡ.

Thực ra Cố Trần vô cùng sợ hãi bị tổn thương, nhưng lại luôn luôn bị tổn thương.

Hơn nữa Tô Du còn phát hiện, mỗi khi nội tâm của Cố Trần bối rối hay tức giận thì anh sẽ luôn nói những lời khiến người ta chán ghét, giống như bây giờ, Cố Trần đã dựng cả người đầy gai, ý đồ muốn dùng những lời khó nghe để đuổi cậu đi.

Từ sau khi đi vào đây, Tô Du luôn cảm thấy trong lòng mình không khỏi chua xót, mặc dù trước kia chưa bao giờ gặp Cố Trần, hình tượng về Cố Trần chỉ đơn thuần là tưởng tượng ra, nhưng lần đầu tiên nhìn thấy Cố Trần, đáy lòng cậu đã không khỏi chua xót, chỉ là bị cậu vô tình cố ý bỏ qua.

“Cố Trần, tôi sẽ không chạy.” Tô Du mở miệng nói: “Còn nhớ lời tôi vừa mới nói không? Anh cứ xem như tôi cam tâm tình nguyện ở lại chăm sóc anh được không, nói không chừng...”

Sau khi nói đến đây, Tô Du ngừng lại một chút, quả thực không thể nói đoạn sau.

... Nói không chừng đến khi anh hồi phục, cũng là lúc tôi phải rời đi.

Tô Du hiểu rõ cậu hoàn toàn không phải người của thế giới này, chỉ là trời xui đất khiến nên cậu mới tới đây thôi. Mỗi thế giới đều có nguyên tắc vận hành riêng, sự xuất hiện của cậu có thể sẽ xáo trộn logic vốn có của thế giới này, giống như việc cậu sẽ không để Cố Trần chật vật mà chết trong tù vậy.

Cố Trần nhìn dáng vẻ muốn nói lại thôi của Tô Du, anh ngước mắt lên, đôi con ngươi kia như muốn nhìn thấu Tô Du vậy: “Nói không chừng cái gì?”

Tô Du che giấu tâm trạng trong mắt, cười trả lời: “Nói không chừng đến lúc đó, anh còn chê tôi phiền, muốn đuổi tôi đi nữa.”

Tô Du vốn chỉ muốn dùng một câu nói đùa để trêu chọc Cố Trần, nhưng mà không ngờ rằng Cố Trần lại nhìn cậu, giọng nói trầm thấp: “Sẽ không.”

Tô Du không nghe thấy nên tiến lên một bước, đi tới trước mặt Cố Trần: “Cái gì?”

Bên cạnh ngập tràn hơi thở của Tô Du khiến Cố Trần lập tức cảm thấy hô hấp của bản thân trở nên gấp gáp, anh hơi dịch chuyển ra sau giường, giọng điệu cứng ngắc: “Tôi chưa nói gì cả, cậu nghe nhầm rồi.”

Tô Du cũng không so đo, chỉ “À” một tiếng, sau đó dọn dẹp bát đũa cho Cố Trần, chuẩn bị rời đi.

Khi cậu đi tới cửa, phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói của Cố Trần.

“Tô Du, cậu đừng quên lời cậu nói hôm nay.”

Tô Du quay đầu nhìn về phía Cố Trần trong căn phòng mờ tối, Cố Trần dựa trên đường, đôi con ngươi màu nâu nhạt nhìn chằm chằm vào cậu. Trong lúc này, Tô Du cảm thấy bản thân như bị một con thú hoang để mắt tới, khiến sống lưng của cậu không khỏi lạnh toát.

Dường như là cảm nhận được tâm trạng của Tô Du, Cố Trần ngồi ở trên giường nhắm mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa, ánh mắt khiến người ta sợ hãi đó đã không còn. Cố Trần lại bình tĩnh như cũ, chỉ nghe anh mở miệng nói: “Tôi mệt rồi, nghỉ ngơi một lát.”