“Cậu đến đây làm gì?” Cố Trần mở miệng hỏi.
Tô Du nhìn Cố Trần đột nhiên thu lại toàn bộ sự tức giận, cậu mím môi trả lời: “Tôi thấy anh chưa ăn cơm nên muốn mang bữa sáng lên cho anh.”
“Không phải tôi đã nói cậu cút ra ngoài rồi sao?” Cố Trần nhìn Tô Du sợ anh đến mức rụt cổ ở trước mặt, trong mắt anh ngập tràn vẻ trêu tức: “Tô Du, lá gan của cậu lớn thật, đây là lễ nghi mà nhà họ Tô dạy cho cậu à?”
Tô Du chỉ nghe được giọng nói trách cứ của Cố Trần, cho nên không dám ngẩng đầu nhìn Cố Trần, tất nhiên cũng không nhìn thấy vẻ trêu tức trong mắt anh.
Âm thanh lạnh băng của Cố Trần khiến Tô Du sợ tới mức sửng sốt, cậu rũ mắt, tay nắm chặt góc áo, không dám nói một câu.
“Trả lời tôi, Tô Du.”
Cố Trần gọi tên Tô Du, âm thanh trầm thấp lạnh băng đó khiến Tô Du cảm thấy giống y hệt con dao kề lên cổ mình, chậm rãi chờ đợi sự tra tấn.
“Chỉ là...” Tô Du cắn môi, cuối cùng vẫn mở miệng ăn ngay nói thật: “Tôi có cảm giác anh cần tôi.”
Cố Trần ngồi ở trên giường sửng sốt một chút, anh nhìn Tô Du mãi không mở miệng.
Sau khi Tô Du nói xong câu đó, căn phòng rộng lớn rơi vào sự im lặng đầy kỳ lạ, hai người cứ nhìn nhau như vậy, không ai mở miệng nói một câu.
“Còn... Còn chưa ăn cơm nhỉ, tôi mang cơm lên cho anh rồi, buổi sáng không ăn gì sẽ tụt đường huyết đấy.”
Hồi lâu sau, Tô Du là người phá vỡ sự im lặng này, cậu nói lắp bắp.
Cố Trần im lặng nhìn Tô Du bưng bữa sáng ở cửa vào phòng anh, lại dựng cái bàn nhỏ ở trước mặt anh.
“Tô Du, tôi không có cái gì cả.” Giọng nói của Cố Trần rất bình tĩnh, giống như đang thuật lại một tình hình rất đơn giản vậy.
Động tác của Tô Du khựng lại, cậu quay người nhìn về phía Cố Trần.
Trong khoảnh khắc đối diện nhau, đáy mắt trong sạch của Tô Du khiến đáy lòng Cố Trần run lên một chút, anh chậm rãi mơn trớn vị trí trái tim của bản thân.
Không biết tại sao, từ sau khi Tô Du bước vào nhà của anh, mỗi lần nói chuyện với Tô Du, trái tim của anh sẽ không kiềm chế được mà trở nên cuồng loạn, có lúc còn có cảm giác chua xót đầy xa lạ, giống như bây giờ vậy.
Nhưng thái độ lúc trước của anh dành cho Tô Du là chán ghét, chính là kiểu chán ghét từ tận trong đáy lòng, có thể nói là bản năng, nhưng bây giờ...
Cố Trần nhìn Tô Du đang bận rộn trước mặt, anh không biết tại sao chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, một người lại có thể thay đổi nhiều như vậy, nhưng Tô Du của bây giờ mang đến cho anh cảm giác rất khác lạ.
Tô Du của bây giờ quá sạch sẽ, sạch sẽ giống như bông tuyết đầu tiên trong mùa đông rơi xuống thế gian, máu trắng thuần khiết đó dần xâm nhập vào vực sâu đen tối hỗn loạn đến không chịu nổi của anh.
Đối với một người ở trong vực sâu đã lâu, thứ màu trắng tinh khiết đó hấp dẫn anh lại gần giống như độc dược vậy. Thực ra bản thân Cố Trần cũng hiểu rõ, anh không chán ghét ánh sáng hay màu trắng, chỉ là anh sợ bản thân không chịu nổi màu trắng thuần túy đó, cho nên Cố Trần muốn tránh đi theo bản năng, tránh né thứ trắng xóa đó.
“Cho nên đừng tốt với tôi, không đáng đâu, cậu cũng sẽ không chiếm được gì.” Đây là lần đầu tiên Cố Trần mở rộng lòng mình mà nói.
Tô Du nhìn Cố Trần ở trên giường, đôi chân kia thon dài thẳng tắp, cho dù chưa từng nhìn thấy, nhưng cậu cũng có thể tưởng tượng ra dáng vẻ tràn đầy sức sống của Cố Trần khi đứng lên. Nhưng hôm nay, đôi chân kia bất lực mà co quắp trên giường, mặc kệ người khác có động tác gì thì chúng cũng sẽ không có phản ứng.
Tô Du cúi thấp đầu, giọng nói của cậu rất nhẹ, nhưng Cố Trần vẫn nghe được.
“Cố Trần, anh coi như tôi cam tâm tình nguyện có được không? Anh cứ để tôi chăm sóc cho anh được không? Đợi đến sau khi anh hồi phục, không cần anh mở miệng, tôi cũng sẽ rời đi, không gây thêm phiền phức cho anh.”
“Tại sao?” Cố Trần nhìn dáng vẻ của Tô Du, hỏi.
Tô Du bất đắc dĩ cười một chút: “Anh cứ coi như tôi là do ông trời phái tới giúp đỡ anh đi.”
Cố Trần bị Tô Du chọc cười, nhưng dường như vì đã lâu không cười, cho nên chỉ có thể nhìn thấy một chút ý cười trong mắt Cố Trần.
“Đổi lý do khác đi, lý do này không tốt.” Cố Trần dựa người trên giường, chế nhạo: “Tôi là kẻ theo chủ nghĩa vô thần, dù sao thì tôi luôn cảm thấy, bái Phật cầu Thần không bằng tự mình làm chủ.”
Tô Du cũng cảm nhận được sự chuyển đổi tâm trạng của Cố Trần, lá gan của cậu cũng lớn hơn: “Vậy anh cứ coi như tôi vội vàng muốn tới chăm sóc anh đi.”
Nói xong, Tô Du bật cười, ý cười này xuất phát từ đáy mắt, sạch sẽ đến mức Cố Trần ngồi ở trên giường không khỏi nhìn đến ngây dại.
Ánh nắng của sáng sớm chiếu vào căn phòng mờ tối, xua tan đi sự lạnh băng mà đêm tối mang đến. Trong khoảnh khắc này, Cố Trần đột nhiên cảm thấy trái tim lạnh băng đã lâu của bản thân như mang theo một chút ấm áp, từ từ lan ra toàn thân của anh. Cảm giác xa lạ này khiến Cố Trần không biết phải làm sao.
Khóe miệng của Cố Trần giật giật, nhưng lại không biết nên nói gì, bởi vì anh phát hiện cái miệng luôn khéo léo ăn nói trên bàn đàm phán của mình như bị hỏng vậy, đến cuối cùng đành phải trả lời Tô Du một câu khô cằn: “Được...”