Cố Trần nhìn Tô Du lùi lại một bước theo bản năng, khóe miệng của anh cong lên thành một nụ cười lạnh băng, có phần trào phúng mà mở miệng: “Sợ à?”
“Muốn chạy trốn sao? Vậy thì xin lỗi, cũng không biết ban đầu là ai liều mạng muốn gả cho tôi, thậm chí còn không sợ phải chịu thiệt, sao nào? Có phải đi vào đây đã làm cậu thất vọng rồi không?”
Cố Trần luôn nói chuyện không nể tình, đặc biệt là khi tâm trạng của anh không được tốt, sự ác miệng đó lại được đẩy lên đến cực hạn.
Tô Du nhìn Cố Trần ngồi ở dưới đất, lạnh lùng nhìn cậu, cậu hiểu rõ thực ra bây giờ Cố Trần đang miễn cưỡng giả bộ kiên cường thôi.
Cố Trần luôn là như vậy, sẽ không để người khác thấy được sự yếu đuối của anh, mặc dù lúc này đã chật vật đến không chịu nổi rồi.
Tô Du tiến lên trong ánh mắt nhìn chằm chằm của Cố Trần, sau đó ngồi xổm xuống trước mặt Cố Trần.
Trong khoảnh khắc này, cơ thể của Cố Trần căng cứng, anh nhìn Tô Du, dáng vẻ phòng bị, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể đưa tay ra lấy mạng Tô Du vậy.
“Ai cho cậu lá gan đi tới?” Ở góc độ Tô Du không nhìn thấy, tay của Cố Trần lặng lẽ sờ soạng vào trong gầm giường. Anh cất giấu một con dao dưới gầm giường, đó là vì sau khi anh bị hại, sợ rằng bản thân không có sức lực hành động mà bị thương thêm lần nữa, nên đã âm thầm giấu vào.
Tô Du không lùi bước, từng bước tiến tới phía trước.
Tô Du chỉ cảm thấy trước mắt lóe sáng, trên cổ truyền đến sự đau đớn, không biết Cố Trần lấy được con dao từ đâu ra, bây giờ đã kề lên cổ cậu rồi.
“Tô Du, đừng cho rằng tôi như thế này thì cậu có thể tùy tiện hại chết tôi.” Con dao trong tay Cố Trần lại tiến đến gần hơn, vết máu trên cổ Tô Du cũng dần mở rộng dưới động tác của Cố Trần, Cố Trần dùng giọng điệu lạnh băng như đến từ vực sâu vô tận để nói: “Tôi hoàn toàn chắc chắn rằng có thể lấy mạng cậu đấy.”
Tô Du nhìn Cố Trần ở trước mắt, trái tim vốn hốt hoảng vì sự xuất hiện của con dao kia dần bình tĩnh lại, nhưng đúng lúc này lại tiếp tục cảm thấy đau đớn.
Trước đó cậu chưa từng tiếp xúc với Cố Trần, hiểu biết về Cố Trần đều giới hạn trong nội dung tiểu thuyết, nhưng chỉ với nội dung mà tác giả viết ra, cậu cũng hiểu rằng Cố Trần ở trong sách là một người kiêu ngạo đến mức nào. Cố Trần giống như một vị vua kiêu ngạo nhất thiên hạ, cho dù là nghèo túng thì cũng sẽ không bao giờ bộc lộ sự yếu đuối của bản thân, cũng chính vì như vậy nên Tô Du mới hiểu lầm rằng Cố Trần sẽ không bị thương, sẽ không sợ hãi, cũng sẽ không có bất kỳ điểm yếu nào.
Nhưng sau khi cậu xuyên đến đây, Cố Trần mà cậu tiếp xúc không chỉ còn là một hình tượng đơn giản như trong sách nữa. Ở trước mặt cậu, Cố Trần là một người đang sống sờ sờ, anh sẽ biết sợ, anh cũng sẽ bị thương, chỉ là từ trước đến nay, Cố Trần không biểu hiện ra thôi.
Giống như bây giờ, mặc dù đôi mắt của Cố Trần vẫn lạnh băng như ngày thường, dường như không thể phá vỡ, nhưng Tô Du cảm nhận được cái tay cầm dao của Cố Trần đang run rẩy.
Cố Trần đang sợ...
Tô Du ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Cố Trần, người đàn ông này luôn cao ngạo như vậy, mỗi lần ngẩng đầu nhìn người khác đều có dáng vẻ giống như toàn thế giới đều bị anh tùy tiện giẫm dưới chân vậy. Nhưng một người kiêu ngạo như thế lại vì hai chân bị liệt mà lập tức rơi từ đỉnh cao xuống đáy vực, đặc biệt là những ngôn từ phỉ báng, những sự ác ý và trào phúng, cùng với âm thanh giễu cợt sau khi Cố Trần bị thương, bọn họ cười nhạo Cố Trần từng là con cưng của trời, nếu nói Cố Trần không khó chịu thì tuyệt đối là giả.
Cố Trần nhìn Tô Du không có hành động gì, ánh mắt của anh ánh lên sự nguy hiểm, anh không biết rốt cuộc Tô Du lại có dự định gì, nhưng anh cũng đã quyết định được ăn cả ngã về không rồi.
Trong lúc Cố Trần đang tính toán, Tô Du lại có hành động.
Cố Trần nhìn Tô Du chậm rãi tiến lên, con dao trên cổ Tô Du cũng đâm sâu hơn vì động tác này, cái tay của Cố Trần nhẹ nhàng run lên, đến khi mũi dao sắp chạm tới động mạch chủ của Tô Du thì anh lập tức thu tay, mà Tô Du lại như không cảm nhận được động tác của Tô Du, cậu tự tiến lên phía trước, sau đó ôm lấy Cố Trần.
Nhiệt độ nhàn nhạt truyền từ cơ thể của Tô Du sang người Cố Trần, Cố Trần đột nhiên cảm thấy trái tim lạnh băng rất nhiều năm của bản thân bắt đầu cảm nhận được nhiệt độ của Tô Du, nó không chịu sự khống chế của anh mà điên cuồng run rẩy, cảm giác chua xót chưa bao giờ anh cảm nhận được bắt đầu dần dần lan rộng ra toàn thân.
“Cố Trần.” Âm thanh của Tô Du vang lên bên tai Cố Trần: “Tôi ôm anh về giường, có được không?”
Cố Trần cảm nhận được dường như có gì đó rất nóng xẹt qua cái cổ của bản thân, đợi đến khi anh phản ứng lại thì mới nhận ra Tô Du đang khóc.
Anh khϊếp sợ nhìn Tô Du đã đỏ cả vành mắt trước mặt, thậm chí còn quên ngăn cản việc Tô Du ôm anh trở lại giường.
Trong hơn hai mươi năm qua, Cố Trần đã từng thấy rất nhiều người khóc, có người khóc cho có, có người khóc vô cùng oán hận, những giọt nước mắt đó đều mang theo bảy phần giả dối, ba phần hận thù, anh đã sớm quen với những giọt nước mắt đó rồi. Mãi đến sau này, anh đã có thể dùng vẻ mặt bình tĩnh trước những người khóc lóc đó, nhưng Tô Du...
Cố Trần sững sờ nhìn Tô Du đã đỏ cả vành mắt nhưng vẫn đang cố gắng khống chế không cho nước mắt rơi xuống, Cố Trần nhìn người luôn rất chuẩn, anh có thể cảm nhận được nước mắt của Tô Du khác với những kẻ khóc cho có lệ.
Tô Du đang khóc, bởi vì anh...
Cố Trần ngồi ở trên giường không chế tâm trạng của bản thân, nắm thật chặt tay, đến mức ga dường đã bị anh nắm đến mức nhăn lại cũng không phát hiện.