Tô Du nghĩ đến Cố Trần ngồi trên xe lăn, nghĩ đến Cố Trần chật vật chết đi trong sách, tay cậu chậm rãi nắm chặt, cậu cắn môi, mãi đến khi bị cắn đến đỏ bừng cũng không hề phát hiện.
Sự đau đớn trong lòng kéo dài, khiến Tô Du cảm thấy ngạt thở.
Cậu không nỡ nhìn thấy Cố Trần bị thương...
Tô Du im lặng hồi lâu, mãi đến khi ngẩng đầu lên, cậu đã thu hồi tâm trạng của mình. Cậu luôn cho rằng bản thân đến đây chính là để cứu vớt Cố Trần, cậu không muốn nhìn thấy Cố Trần rơi vào kết cục như trong sách... Một thân chật vật, qua đời trong tù. Cố Trần trong lòng cậu luôn là người cao cao tại thượng, anh phải đứng trên cao mà nhìn chúng sinh, chứ không phải là để mặc người khác chà đạp bắt nạt.
Bây giờ cậu đã biết có người muốn hãm hại Cố Trần, hơn nữa còn là thông qua cậu, những gì cậu có thể làm chính là moi được bao nhiêu hay bấy nhiêu, cậu chỉ muốn bản thân có khả năng bảo vệ Cố Trần thôi.
Dường như Tô Du đã hạ quyết tâm, ánh mắt tiếp theo cũng kiên định hơn rất nhiều. Sau khi xác định lòng mình, cậu vào phòng tắm rửa một một chút rồi đi xuống tầng.
Trong phòng ăn không có bóng dáng của Cố Trần, Tô Du nhìn cái bàn trống rỗng, sau đó quay đầu nhìn quản gia, mở miệng hỏi theo thói quen: “Cố Trần đâu?”
“Cậu chủ vẫn còn ở trong phòng của cậu ấy.” Quản gia thành thật trả lời.
Tô Du đặt dao nĩa trong tay xuống, nhìn quản gia ở phía sau: “Anh ấy vẫn chưa ăn sáng sao?”
Quản gia nhìn Tô Du không nói gì, mà thái độ cam chịu đó đã giúp Tô Du biết được đáp án.
Tô Du không khỏi mở miệng hỏi: “Cố Trần như vậy mà mấy người cũng không gọi anh ấy ăn cơm à?”
Sau khi nói xong, Tô Du mới phát hiện bản thân nói sai rồi. Cố Trần như vậy, nhất định là quản gia đã bưng cơm đến phòng của anh rồi, vậy mà anh vẫn chưa ăn thì chỉ có thể có một khả năng, chính là Cố Trần không muốn ăn.
Vừa nghĩ tới đó, Tô Du không khỏi tức giận, ngoài miệng lẩm bẩm: “Cũng không phải là trẻ con, sao tính tình lại bướng bỉnh như vậy chứ, cũng không biết chăm sóc sức khỏe của bản thân.”
Sau khi nghe thấy lời lẩm bẩm của Tô Du, đôi mắt của quản gia lóe lên ý cười: Hình như sau này có chỗ dựa về bữa sáng của cậu chủ rồi.
Tô Du hoàn toàn không biết quản gia ở phía sau đang nghĩ cái gì, cậu thở dài một hơi, vừa cảm thán bản thân trời sinh phải chịu mệt mỏi vừa nhận mệnh mà bưng bữa sáng lên.
Quản gia nhìn động tác của Tô Du, biết rõ còn cố tình hỏi: “Cậu Tô, cậu định đi đâu vậy?”
Tô Du dùng vẻ mặt oán trách mà nhìn lên tầng ba: “Xem xem người nào đó không chịu ăn sáng có đói đến chết trong phòng ngủ hay không.”
“Được, vậy tôi đưa thẻ thang máy cho cậu.” Quản gia nói.
Quản gia nhìn bóng lưng ngày càng đi xa của Tô Du, ý cười trên khóe miệng ông không hề giảm bớt, ông có thể cảm nhận được, dường như cái nhà này bắt đầu có sức sống nhờ vào Tô Du rồi.
Tô Du bưng bữa sáng đứng trước cửa phòng Tô Du rất lâu, đồng thời cũng chuẩn bị tâm lý thật lâu, nhưng vẫn không có dũng khí mở cửa phòng Cố Trần. Mặc dù cậu luôn nói cứu vớt Cố Trần, nhưng thực chất là cậu vẫn có chút sợ Cố Trần, chủ yếu là Cố Trần trời sinh đã có khí chất người sống chớ lại gần, khiến Tô Du không thể không sợ hãi.
Tô Du xoắn xuýt hồi lâu rồi vẫn gõ cửa phòng Cố Trần.
Cậu chỉ định nói chuyện với Cố Trần ở ngoài cửa, nếu Cố Trần bảo cậu vào thì cậu vào, nhưng nếu Cố Trần mắng cậu thì cậu sẽ lập tức bỏ bữa sáng lại mà chạy.
Sau khi hạ quyết tâm, tiếng gõ cửa của Tô Du lại lớn hơn một chút, bên trong phòng không có âm thanh của Cố Trần. Tô Du cả gan gọi tên Cố Trần, nhưng lại không nhận được phản hồi của anh.
Khi Tô Du đang chuẩn bị rời đi, trong phòng lại truyền đến âm thanh có vật nặng rơi xuống đất, sau đó là một tiếng kêu rên, con ngươi của Tô Du run lên, mở miệng gọi tên Cố Trần.
Tô Du vừa gõ cửa vừa hỏi: “Cố Trần, anh không sao chứ? Tôi có thể vào không?”
Một lúc lâu sau, Tô Du không nhận được câu trả lời của Tô Du, cậu vội vàng muốn mở cửa phòng của Cố Trần ra. Dường như là âm thanh Tô Du vặn tay nắm cửa bị Cố Trần nghe thấy, trong phòng truyền đến âm thanh cứng rắn mà lạnh băng của Cố Trần: “Cút ra ngoài.”
Cái tay đặt trên tay nắm cửa của Tô Du không khỏi run lên một chút, cậu giật mình đứng tại chỗ.
Âm thanh của Cố Trần trong phòng rất lạnh nhạt, thậm chí còn lạnh hơn bình thường khá nhiều, nhưng chẳng biết tại sao, Tô Du lại cảm nhận được phía dưới giọng nói lạnh băng đó của Cố Trần là sự yếu ớt và run rẩy người khác khó phát hiện ra.
Tô Du cắn răng, mặc dù vừa rồi cậu nói nếu Cố Trần mắng cậu thì cậu sẽ đi, nhưng khi chuyện đó xảy ra, cậu lại không thể di chuyển bước chân, trực giác nói cho cậu biết, lúc này Cố Trần cần có người ở bên cạnh...
Cố Trần ở trong phòng nghe được âm thanh chần chờ của Tô Du ở ngoài cửa, giọng nói của anh lại lạnh đi vài phần: “Tô Du, cậu không nghe thấy mệnh lệnh của tôi à? Lập tức cút ra ngoài cho tôi, rời khỏi cửa phòng của tôi...”
Cố Trần còn chưa nói hết câu đã bị tiếng mở cửa chặn lại, một chút tia sáng lọt vào căn phòng tối tăm của Cố Trần theo cánh cửa được mở ra, trong căn phòng ấy, Tô Du nhìn thấy Cố Trần đang ngồi liệt trên đất, dựa vào giường, nỗ lực để đứng lên.
Cố Trần ngồi liệt trên đất không còn khí thế thường ngày, mà cái áo sơ mi vốn luôn được ủi phẳng phiu không một nếp nhăn, giờ đây vì động tác của anh mà hơi xộc xệch, vạt áo đầy những nếp nhăn xấu xí, như đang phơi bày trước mặt người mới đến tất cả sự chật vật và nhếch nhác của Cố Thần.
Cũng trong khoảnh khắc này, Cố Trần và Tô Du đối mặt nhau.
Tô Du nhìn thấy sự lạnh lẽo và phẫn nộ trong ánh mắt híp lại của Cố Trần, dưới ánh nhìn ấy, Tô Du chỉ cảm thấy cái lưng của bản thân trở nên lạnh lẽo, cậu cảm giác được ánh mắt của Cố Trần lúc này như đang nhìn một người chết vậy.
Cũng chính vào lúc này, Tô Du mới thực sự cảm nhận được một Cố Trần lạnh băng vô tình, coi mạng người như đồ chơi ở trong sách.