Chương 19

Cố Trần đặt điện thoại xuống, dáng vẻ vẫn bình tĩnh như ngày thường, nhưng nhìn kỹ lại thì có thể thấy đầu ngón tay của anh đang run rẩy. Từ nhỏ đến lớn, mặc kệ gặp được việc gì thì sẽ luôn là anh phải chắn ở phía trước. Lúc mẹ bị tra tấn, anh phải chắn, sau đó đổi lấy một thân toàn vết thương, nhưng may là mẹ không bị thương.

Sau khi lớn lên, anh học được cách phản kháng, cũng học được cách chiếm lấy thứ bản thân muốn. Nhưng sau khi anh đạt được quyền lợi mà tất cả mọi người trong nhà họ Cố đều muốn, anh phát hiện, cho dù bản thân đứng ở địa vị như vậy, cuối cùng vẫn là nhân vật phải che gió chắn mưa, chỉ là anh sẽ không tiếp tục nhận sự tổn hại từ bên ngoài nữa.

Anh sẽ không còn bị thương, nhưng lại bị thương nặng hơn cả khi còn nhỏ.

Sau đó, vụ tai nạn giao thông xảy ra, anh cảm thấy quá mệt mỏi. Anh nỗ lực nhiều năm như vậy, cuối cùng vẫn là làm giúp người khác, cuối cùng vẫn mất đi tất cả. Đã từng có lúc, anh cảm thấy là lúc nên buông xuống được, nhưng mỗi lần muốn buông, trong mắt anh sẽ xuất hiện cảnh tượng khi mẹ anh sắp chết.

Mẹ anh nắm chặt tay anh, trong mắt là tia máu đỏ tươi, khàn giọng hét lên với anh như một kẻ điên.

Mẹ anh dạy anh phải hận tất cả mọi người trên thế giới này...

Anh đã sớm quen với việc phải đứng ở phía trước chấp nhận tất cả, cho dù là bây giờ anh bị thương, bị người ta hãm hại, anh vẫn bảo vệ những thứ liên quan tới bản thân, bao gồm cả Tô Du mà anh bị ép đính hôn cùng trong tình hình anh không biết gì, anh cũng che chở theo bản năng, mặc dù đôi cánh của anh đã sớm bị tàn phá đến không chịu nổi rồi.

Cố Trần đã sớm quen với hình thức này, nhưng không ngờ rằng kết quả là bản thân lại trở thành sự tồn tại được người ta che chở.

Anh vuốt cái bút máy trong tay, đôi mắt hơi rũ xuống, đôi lông mày tinh tế giấu đi toàn bộ suy nghĩ của anh trong mắt.

Lúc này trong lòng anh chỉ có tên của Tô Du, dường như cái tên này có thể tùy tiện vuốt ve nỗi đau xót trong lòng anh vậy.

Cố Trần cười khổ một tiếng, nếu ngay cả dáng vẻ này cũng nằm trong kế hoạch của Tô Du, vậy anh không thể không thừa nhận, kế hoạch của Tô Du quá mức cao cấp, anh cũng mê mẩn trong đó rồi.

Cố Trần che kín đôi mắt của bản thân, che giấu đi sự yếu ớt lướt qua trong đáy mắt, khi mở ra một lần nữa, Cố Trần đã khôi phục dáng vẻ lạnh lẽo khi trước.

Khóe miệng của Cố Trần cong lên thành nụ cười nhạt, giống như sự yếu ớt vừa rồi chỉ là ảo giác, đầu ngón tay của anh gõ nhẹ lên mặt bàn. Cho dù là mưu kế, anh cũng phải nhìn xem rốt cuộc kế hoạch của Tô Du là gì, anh không để bụng việc chơi trò chơi với Tô Du, chỉ cần anh không hãm sâu vào trong đó, cũng không bị thương là được.

Tô Du cũng không biết những suy nghĩ vòng vo trong lòng Cố Trần sau khi nhận được tiền, càng không biết thậm chí là Cố Trần đã suy nghĩ đến cách đối phó với bước tiếp theo của cậu rồi. Cậu rất vô tư, sau khi chuyển tiền xong thì nằm ở trên giường ngủ thϊếp đi, yên tâm ngủ một giấc đến hừng đông.

Sáng sớm, Tô Du bị tiếng chuông thông báo tin nanh đánh thức, cậu mơ hồ cầm điện thoại lên, chỉ thấy số điện thoại gửi tin nanh đến là số lạ, sau khi mở ra thì chỉ có một câu.

[Làm việc đó đến đâu rồi?]

Tô Du híp hai mắt lại, nhìn tin nanh khó hiểu kia, không đoán ra được là ai gửi tới.

Tô Du nhìn dãy số không có bất kỳ ghi chú nào kia, trong lòng suy đoán, có thể là người ta gửi nhầm.

Khi Tô Du định đặt điện thoại xuống, số điện thoại kia lại gửi một tin nanh tới.

[Cậu làm rất tốt, vượt quá dự liệu của tôi, về chuyện cậu muốn, về sau tôi sẽ cho cậu.]

Tô Du vẫn không đoán được thân phận của người gửi tin nanh, cậu gửi một dấu chấm hỏi cho đối phương để thăm dò.

Tin nanh của đối phương được gửi tới rất nhanh.

[Yên tâm, tôi sẽ không nuốt lời, tôi luôn luôn nói được làm được, chỉ cần cậu lấy được thứ tôi muốn, mọi chuyện đều dễ nói.]

Tô Du dùng vẻ mặt sững sờ nhìn tin nanh trước mắt, mục đích mà cậu đặt câu hỏi là để người đó nói ra yêu cầu, chứ không phải là để đối phương làm trò bí mật với cậu!

Cuối cùng, sau khi không có được đáp án từ người kia, Tô Du bắt đầu phán đoán người ở đầu bên kia chỉ là một tên ngu ngốc!

Khi Tô Du đang thầm mắng mỏ cả nhà của người ở đầu bên kia, cậu đột nhiên phản ứng lại, thực ra cậu không phải là Tô Du, nói không chừng số điện thoại này đã gửi tin nanh cho Tô Du từ trước rồi. Trước khi cậu xuyên đến, có lẽ Tô Du kia đã giao dịch gì đó với người ở đầu bên kia rồi, chỉ là cậu không hiểu gì cả...

Vừa nghĩ tới khả năng đó, cả người Tô Du đổ mồ hôi lạnh.

Cậu không thể nào cảm thấy người tìm tới cậu là vì chuyện đơn giản được.

Người đó còn nói trong tin nanh là cậu làm rất tốt, nhưng gần đây cậu không làm gì cả, tại sao người này lại cảm thấy cậu làm tốt? Cậu đã làm việc gì mà khiến người đó cảm thấy tốt?

Tô Du ngồi trên ghế suy nghĩ thật lâu, từ khi xuyên đến đây, dường như cậu luôn vây quanh Cố Trần.

Chẳng lẽ người kia đang ám chỉ Cố Trần?

Tô Du cắn tay của mình theo bản năng, trong đầu cậu không có bao nhiêu suy nghĩ vòng vo, thứ mà cậu có thể nghĩ ra cũng chỉ liên quan đến Cố Trần thôi.

Nhưng cái làm rất tốt mà người kia nói là đang ám chỉ chuyện gì liên quan đến Cố Trần?

Lúc này, dường như Tô Du nghĩ đến cái gì đó, cậu đột nhiên đứng dậy, sững người trên ghế.

Cho tới tận bây giờ, cậu mới phản ứng lại, thì ra việc Tô Du gả cho Cố Trần cũng không đơn giản như cậu tưởng tượng. Thực ra Tô Du đính hôn với Cố Trần là vì có mục đích, mà dường như Tô Du cũng không hề thích Cố Trần như trong sách viết.

Khi Tô Du nghĩ đến việc này, đầu tiên là cậu bối rối, sau đó trong lòng bắt đầu đau đớn.