Chương 18

Cố Trần cũng muốn biết rốt cuộc là Tô Du có dự định gì, ngón tay gõ nhẹ trên mặt bàn, dè chừng mà trả lời tin nanh của Tô Du: [Cậu đi lên đây, tôi đưa thẻ cho cậu, nói luôn mật mã cho cậu.]

Sau khi gửi hết những lời này, Cố Trần dựa vào ghế, trong đầu không ngừng hồi tưởng đến dáng vẻ của Tô Du trong khoảng thời gian này. Dạo gần đây, cảm giác mà Tô Du mang đến cho anh là quá mức thuần khiết, khiến anh thậm chí còn quên mất dáng vẻ tính toán của Tô Du. Mà lúc này, rõ ràng là Tô Du đã bắt đầu kéo lưới rồi.

Cố Trần biết bản thân nên tỉnh táo, nhưng mà...

Trong phòng truyền đến tiếng thở dài của Cố Trần, thực ra có đôi khi say cũng tốt...

Chuông điện thoại đã ngắt suy nghĩ của Cố Trần, anh cầm điện thoại lên, lại không dám nhìn tin nanh, anh sợ sẽ giống như anh đoán.

... Mặc dù Tô Du hiểu rằng anh đã rơi vào đường cùng, nhưng cậu vẫn không tiếc lấy toàn bộ tài sản của anh.

Cho dù không muốn đối mặt với sự thật, nhưng Cố Trần vẫn không thể không đối mặt với tâm lý có phần lùi bước của anh.

Màn hình điện thoại sáng lên, tin nanh của Tô Du xuất hiện trên màn hình.

[Lên đó làm gì? Anh cho tôi số tài khoản là được rồi.]

Cố Trần nhìn chằm chằm vào tin nanh của Tô Du, anh đang suy đoán mục đích của Tô Du.

Tại sao lại không cần mật mã? Muốn biết được tài sản của anh, lẽ nào không cần mật mã để trực tiếp vào tài khoản sao? Hay là Tô Du lại có thủ đoạn mới gì đó?

Mặc dù vẫn hơi nghi hoặc, nhưng Cố Trần vẫn như muốn đặt cược, cắn răng gửi số tài khoản của mình cho Tô Du.

Trong khoảnh khắc gửi tin nanh đi, Cố Trần cực kỳ mệt mỏi mà tựa vào ghế, giống như chờ đợi bị tuyên án tử hình vậy.

Khoảng năm phút trôi qua, điện thoại của Cố Trần vang lên, anh cầm lấy, lần này không còn là tin nanh của Tô Du nữa, mà là thông báo nhận được tiền chuyển khoản từ ngân hàng.

Cố Trần không khỏi mở khóa điện thoại, thông báo của ngân hàng viết rõ: “Ngày 2 tháng 11, Tô Du đã chuyển khoản điện tử 1000000 nhân dân tệ vào thẻ tiết kiệm số đuôi 8888 của bạn, số dư hiện tại của tài khoản là...”

Ánh mắt vẫn luôn lạnh lùng của Cố Trần nhẹ nhàng run rẩy, giống như hồ nước tĩnh lặng đột nhiên bị một chiếc lá rơi vào, tạo thành gợn sóng, sau đó tản ra mặt hồ.

Lúc này, Tô Du còn đang nhập tin nanh, không đợi cậu gửi đi thì Cố Trần đã gọi điện thoại tới.

“Chuyển tiền cho tôi là có ý gì?”

Âm thanh của Cố Trần ở đầu bên kia điện thoại rất bình thản, bình thản đến mức khiến Tô Du không nhịn được mà mắng thầm.

Đây chính là tiền sinh hoạt mà cậu nhịn đau để gửi cho Cố Trần, người này nhận được một khoản tiền lớn như thế mà còn không có một câu cảm ơn, mở miệng đã nói một câu lạnh lùng vô tình.

Chẳng qua là dựa theo tính tình lạnh nhạt của Cố Trần, cậu cũng không tưởng tượng được Cố Trần sẽ có nét mặt cảm động rơi nước mắt gì đó.

“Đó là đưa cho anh để... À...”

Tô Du im lặng một chút, cậu không biết nên dùng từ thế nào để không tổn thương lòng tự trọng của Cố Trần. Nếu nói thẳng là tiền sinh hoạt thì giống như cậu bao nuôi Cố Trần vậy, mà nói là tiền tiêu vặt thì càng không thể nào, tiền tiêu vặt không phải là người lớn cho trẻ con sao? Cậu không dám chiếm tiện nghi của Cố Trần.

“Coi như phí ăn ở của tôi đi.” Cuối cùng Tô Du cũng tìm được từ ngữ thích hợp.

“Phí ăn ở?” Giọng nói của Cố Trần vang lên, mặc dù cách một cái điện thoại, nhưng Tô Du vẫn có thể cảm nhận được âm thanh khàn nhẹ trong giọng nói trầm thấp của Cố Trần lướt qua bên tai, khiến cậu không nhịn được mà đỏ ửng đôi tai.

Không thể không thừa nhận, Cố Trần đúng là một người đàn ông rất có sức quyến rũ, cũng khó trách trước đó Tô Du lại theo đuổi Cố Trần như phát điên.

“Đúng vậy, phí ăn ở, tôi ăn uống cũng phải dùng tiền mà.” Tô Du sợ lời nói dối của bản thân bị Cố Trần vạch trần, cậu vội vàng giải thích.

Cố Trần ở phía bên kia không nói gì, Tô Du cho rằng Cố Trần con đang do dự nên vội vàng mở miệng nói: “Không còn chuyện gì nữa thì cứ nhận trước đi, lúc nào không đủ nữa thì nói với tôi.”

Tô Du chỉ cảm thấy bản thân giấu giếm rất tốt, nhưng cậu lại không biết rằng Cố Trần ở đầu bên kia đã nắm chặt điện thoại, đốt ngón tay có phần trắng bệch, giống như đang khống chế phần tâm trạng vô cùng sống động nào đó vậy.

“Tô Du.” Âm thanh khàn khàn của Cố Trần vang lên.

Âm thanh đó khiến lưng của Tô Du tê rần, vì che giấu sự bối rối, cũng là vì không muốn Cố Trần phát hiện bản thân đang nói dối, Tô Du vội vàng tìm lý do cúp điện thoại, sau đó cậu ngã xuống giường thở phào nhẹ nhõm. Cố Trần quá mức thông minh, nhưng cậu không có được dạng tâm tư thâm sâu đó, cho nên khi đứng trước mặt Cố Trần, cậu luôn cẩn thận từng ly từng tí, cậu sợ bị Cố Trần phát hiện bản thân không phải là Tô Du của trước kia.

Đầu bên kia điện thoại đã cúp máy, nhưng Cố Trần vẫn duy trì động tác trước đó không động đậy, giống như đã ngây người rồi vậy.

Giọng điệu che giấu trong lời nói của Tô Du quá mức rõ ràng, rõ ràng đến mức nói câu đầu tiên, anh đã đoán được mục đích của Tô Du.

Tô Du muốn cho anh tiền, nhưng lại không tìm được cái cớ nào thật tốt, đành phải miễn cưỡng nói một câu “phí ăn ở” như vậy.