Chương 17

Tại sao không cho cậu có tiếp xúc da thịt với Cố Diệc An? Lẽ nào Cố Trần là người có bệnh sạch sẽ rất nghiêm trọng? Nhưng khi đọc sách, cậu hoàn toàn không thấy tác giả nhắc đến chuyện này mà, hay vì Cố Trần là nam phụ, cho nên tác giả cũng đã giảm bớt vài câu miêu tả Cố Trần?

Đi chưa được mấy bước, Tô Du đã thấy quản gia ở cách đó không xa, cậu vội vàng đuổi theo bước chân của quản gia.

“Chú Vương!”

Giọng nói của Tô Du vang lên khiến quản gia dừng bước, ông nhìn Tô Du chạy tới từ phía sau, lịch sự mà khom lưng: “Cậu Tô, cậu tìm tôi có việc gì không?”

Tô Du có chút ngượng ngùng mà cười một tiếng, sau đó mở miệng nói: “Cũng không có chuyện gì, chỉ muốn hỏi một chút, có phải Cố Trần có bệnh sạch sẽ không?”

Dường như quản gia không ngờ rằng Tô Du chặn ông lại là để hỏi câu này, ông hơi sửng sốt một chút rồi mới phản ứng được.

Chỉ thấy quản gia nở nụ cười đầy chuyên nghiệp, trả lời: “Cậu Tô hỏi vấn đề này để làm gì?”

“Không có gì, chỉ muốn hỏi một chút thôi.” Sau khi trả lời một nửa, dường như Tô Du nhận ra điều gì, có hơi lúng túng mà mở miệng: “Nếu không thể nói thì cũng không sao.”

“Cậu chủ không có bệnh sạch sẽ, chỉ là không thích tiếp xúc thân thể với người khác thôi.” Quản gia không để ý mà trả lời.

Người hầu trong nhà đều biết tật xấu này của Cố Trần, cho nên ông cũng không có ý định giấu giếm Tô Du, nói việc này càng sớm thì càng tốt hơn cho Tô Du, tránh việc Tô Du không biết gì mà đi trêu chọc Cố Trần.

Tô Du nghe được câu trả lời của quản gia, bừng tỉnh mà gật đầu: “Chẳng trách...”

Quản gia nhìn nét mặt có phần kỳ lạ của Tô Du, mở miệng hỏi: “Sao vậy?”

“Không có gì, chỉ đột nhiên hiểu ra vì sao Cố Trần lại nói như vậy thôi.” Tô Du kể việc vừa mới xảy ra cho quản gia nghe, nhưng đổi lại là sự im lặng của quản gia.

Tô Du cũng đã nhìn ra vẻ không thích hợp trên mặt quản gia, cậu cẩn thận mở miệng hỏi: “Chẳng lẽ không phải là Cố Trần có bệnh sạch sẽ sao?”

Quản gia dùng ánh mắt phức tạp mà nhìn chằm chằm vào Tô Du, mãi đến khi nhìn đến mức Tô Du run rẩy, ông mới thở dài một hơi: “Là bệnh sạch sẽ, nhưng mà...”

Sau khi nói đến đây, quản gia không mở miệng nữa, mà một mực đánh giá Tô Du, dường như muốn nhìn ra mánh khóe gì đó từ nét mặt của cậu vậy. Nhưng sau khi quản gia đối đầu với ánh mắt sáng tỏ của Tô Du, ông lập tức hiểu ra gì đó.

Chỉ nghe quản gia mở miệng nói: “Đã như vậy thì cậu đừng làm trái ý muốn của cậu chủ.”

Tô Du nhìn quản gia chỉ để lại một bóng lưng cho cậu, vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.

Cái gì vậy?

Đừng làm trái ý muốn là cái gì?

Đây là cách trói buộc đạo đức thời đại mới à?

Tô Du mang theo tràn đầy nghi hoặc mà rời khỏi hành lang, thực ra điều mà cậu không biết là, phía sau chữ “Nhưng mà...” của quản gia vẫn còn một câu.

“Nhưng mà bệnh sạch sẽ của cậu chủ chỉ nhắm vào chính bản thân, từ nhỏ cậu ấy đã không thích có bất kỳ tiếp xúc gì với người khác.”

Quản gia không nói cái này với Tô Du là vì khi ông đối diện với đôi mắt của cậu, ông đột nhiên hiểu ra vì sao Cố Trần lại khác thường như vậy.

Ánh mắt của Tô Du quá trong sáng, toàn thân tản ra hơi thở của sự tinh khiết.

Cậu quá sạch sẽ...

Nhưng càng sạch sẽ sẽ càng khiến người ta không nhịn được mà muốn làm hại, khiến người ta muốn làm Tô Du nhiễm thêm vài thứ khác.

Ngược lại với Tô Du, Cố Trần luôn ở trong vũng bùn, bên cạnh anh đều là ác ý và bóng tối, Tô Du đột nhiên xuất hiện, giống như một ánh sáng xuất hiện giữa không gian tối tắm, mặc dù Cố Trần một mực tránh né theo bản năng, nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc bị Tô Du hấp dẫn.

Tô Du sạch sẽ và đơn thuần như vậy có lực hấp dẫn chí mạng với Cố Trần đã quen thuộc với sự tối tăm.

Quản gia nhớ đến dáng vẻ trước đó của Tô Du, trong ấn tượng của ông, rõ ràng là đôi mắt của Tô Du không có dáng vẻ như vậy. Không chỉ như thế, trước đó ông luôn có thể nhìn thấy vài phần tính toán ẩn giấu sâu bên trong con ngươi của Tô Du,.

Quản gia là kẻ lão làng, ông có thể nhìn ra trước khi đến đây, Tô Du tiếp cận Cố Trần là có mục đích nhất định, nhưng Tô Du của bây giờ lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác lạ so với Tô Du của trước kia.

Lẽ nào chỉ sau nửa tháng ngắn ngủi, tính cách của một người lại thay đổi lớn như vậy?

Hay là sự đơn thuần và sạch sẽ của Tô Du trong lúc này đều là do cậu ngụy trang?

Vừa nghĩ tới đó, quản gia không khỏi rùng mình, nếu thực sự giống như ông nghĩ thì lòng dạ và khả năng diễn xuất của Tô Du không khỏi quá sâu rồi.

Tô Du vừa về đến phòng, hoàn toàn không biết tâm tư rối loạn của quản gia sau khi cậu rời đi. Cậu nhìn số dư còn lại trong điện thoại của mình, gập ngón tay một lúc mới tính rõ được tài sản của bản thân.

Sau đó, dường như cậu đã đưa ra quyết định gì đó, cầm điện thoại lên gửi tin nanh cho Cố Trần.

Điện thoại di động trên bàn vang lên, Cố Trần đặt cái bút trong tay xuống mà mở khóa điện thoại, tin nanh của Tô Du xuất hiện trên màn hình.

[Cố Trần, gửi số tài khoản ngân hàng cho tôi đi.]

Cố Trần cầm điện thoại, ngón tay hơi run lên một chút, ánh mắt tối đi vài phần. Bây giờ mới chưa được mấy ngày, Tô Du đã bắt đầu hành động rồi sao?