Tô Du thận trọng nhìn bóng lưng Cố Trần đang rời đi, nhắm mắt đuổi theo phía sau. Cậu cảm thấy tâm trạng của Cố Trần không được tốt lắm, nhưng lại không nói được là vì sao.
“Cố Trần, có phải anh đang tức giận không?” Sau khi đấu tranh tâm lý thật lâu, Tô Du mở miệng hỏi.
Chỉ thấy bóng lưng của Cố Trẩn trên xe lăn bỗng cứng đờ, sau đó cười lạnh một tiếng: “Tức giận? Có phải cậu đang đặt địa vị của bản thân ở quá cao không?”
Nói xong, Cố Trần điều khiển xe lăn đi tiếp không quay đầu, chỉ để lại Tô Du đứng sững sờ tại chỗ.
Tôi cũng không nói anh tức giận vì tôi mà, sao anh lại tự đoán bừa như vậy chứ, điều này khiến tôi rất khó không nghi ngờ đấy...
Cố Trần tự điều khiển xe lăn đi một hồi lâu, thấy phía sau không có tiếng bước chân thì hơi quay đầu lại, ánh mắt tối đi một chút: “Còn không đi theo?”
Tô Du nhìn Cố Trần bá đạo không cho người khác nói chuyện, đành phải trợn trắng mắt ở một góc Cố Trần không nhìn thấy được, sau đó vô cùng không có tiền đồ mà đi theo Cố Trần.
Trong thang máy, hai người lâm vào sự im lặng, mãi đến khi thang máy dừng ở tầng ba, Tô Du hiểu là đến tầng của Cố Trần rồi.
Cậu nhìn nét mặt vẫn đen xì của Cố Trần, chỉ sợ Cố Trần sẽ chuyển sự tức giận này lên người cậu. Tô Du giúp Cố Trần chặn cửa thang máy như một tên tay sai, còn nhìn Cố Trần mà cười một chút.
Cố Trần liếc qua, nói đúng lúc Tô Du muốn rời đi: “Cậu đi theo.”
Trong lòng Tô Du căng thẳng, mặc dù cực kỳ không muốn, nhưng vẫn đi theo Cố Trần đến phòng làm việc.
Trong phòng làm việc, Cố Trần ngồi trên bàn, nhìn Tô Du vẫn luôn cúi đầu không dám nhìn anh. Sau khi xem xét kỹ Tô Du, anh mới mở miệng nói: “Hôm nay đi đâu?”
Tô Du đột nhiên ngẩng đầu, nói theo bản năng: “Sao anh lại biết tôi ra ngoài?”
Cố Trần hơi nhíu mày: “Tôi bị thương ở chân chứ không phải mắt, tôi không mù.”
Cố Trần nói chuyện luôn không dễ nghe, mà sau sự cố lần này, dường như anh rất cam chịu mà luôn treo việc bản thân bị thương ở bên miệng.
Tô Du nắm tay của chính mình, do dự một chút nhưng vẫn nói: “Anh đừng nói như vậy, anh sẽ khá hơn mà.”
Cố Trần nhìn thoáng qua Tô Du: “Bác sĩ cũng nói là tôi không thể tốt lên, cả đời chỉ có thể làm bạn với xe lăn, cậu có tự tin gì mà nói ra những lời này chứ?”
Tô Du buông thõng đôi mắt, cậu không thể nói với Cố Trần rằng cậu xuyên sách, không chỉ hiểu rõ việc sau này chắc chắn Cố Trần có thể đứng lên, hơn nữa còn có thể xoay mình đẩy ngã Cố Diệc An.
Cố Trần nhìn Tô Du mãi không nói lời nào, anh cũng không ép hỏi, chỉ mở miệng lặp lại câu hỏi vừa rồi: “Cậu đã đi đâu?”
“Tôi đến ngân hàng, sau đó vừa ra khỏi cửa thì bị mẹ tôi dẫn đi.” Tô Du nói toàn bộ những chuyện đã xảy ra.
Cố Trần vừa nghe vừa vuốt cái bút máy trong tay, lời Tô Du nói không khác với những gì người khác báo cáo cho anh, chí ít thì Tô Du cũng không lừa gạt anh.
Cố Trần nhìn Tô Du thật lâu, lâu đến mức khi Tô Du không chịu nổi ánh mắt của Cố Trần nữa, cuối cùng anh cũng lạnh nhạt mà “Hừ” một tiếng, coi như là buông tha cho Tô Du.
Tô Du vừa thở phào một hơi, kết quả là âm thanh của Cố Trần lại vang lên: “Sau này đừng quá gần gũi với Cố Diệc An.”
Tô Du nhìn thoáng qua Cố Trần, có phần không hiểu Cố Trần.
Ánh mắt của Cố Trần có phần không được tự nhiên, anh né tránh ánh mắt của Tô Du: “Tôi và Cố Diệc An là đối thủ, cậu quá gần gũi với nó, tôi sẽ hoài nghi có phải giữa hai người có giao dịch gì đó hay không.”
Tô Du nhìn dáng vẻ kỳ lạ của Cố Trần, không nhịn được mà cười: “Được, biết rồi, đừng suy nghĩ quá nhiều.”
Cố Trần nhẹ nhàng gật đầu, ra hiệu cho Tô Du có thể rời đi. Không biết tại sao, anh vừa nghĩ tới lúc nãy, Tô Du muốn đưa tay vuốt ve mặt Cố Diệc An, trong lòng anh lại không được thoải mái.
Anh nhìn Tô Du đang chuẩn bị rời đi, vẫn mở miệng nói một câu: “Còn có... Ít tiếp xúc với nó thôi.”
Sau khi nói xong, dường như Cố Trần sợ Tô Du không hiểu nên lại bổ sung thêm: “Tiếp xúc da thịt.”
“Hả?” Tô Du không hiểu được ý nghĩa bên trong lời nói của Cố Trần, chỉ quay đầu nhìn anh đầy ngây ngốc.
Cố Trần nhìn đôi mắt đơn thuần của Tô Du, trong khoảnh khắc đó, lòng dạ nhỏ mọn của anh như bị bộc lộ dưới ánh mặt trời, khiến anh không còn chỗ giấu mình. Anh khó chịu quay đầu đi, ngón tay vuốt cái bút máy trong tay một cách không tự nhiên, sau đó nói một câu: “Tâm tư của nó quá sâu, ít tiếp xúc với nó thôi, bằng không bị bán đi cũng không biết.”
Tô Du như hiểu như không mà gật đầu một cái, quay người mở cửa rời khỏi phòng làm việc của Cố Trần.
Sau khi Tô Du rời đi, cậu không hề biết trong phòng làm việc to lớn như vậy, một tiếng mắng mang theo hơi thở hồng hộc của Cố Trần truyền đến.
Trong tiếng mắng nhẹ đó còn có giọng điệu như không thể làm gì cùng vài phần hoảng hốt.
Cố Trần không biết tại sao bản thân lại trở thành như thế này, giống như tâm tư của anh đã bị Tô Du nắm lấy vậy.
Tô Du nào biết đến tâm trạng trong lòng Cố Trần, Cố Trần đã nói cậu rời đi, vậy tất nhiên là cậu lập tức đi mà không quay đầu, đồng thời còn cảm thấy may mắn cho quãng đời còn lại.
Tô Du vừa cảm thấy may mắn vì thoát nạn, vừa nhớ lại nét mặt khó chịu cùng lời nói kỳ quái của Cố Trần trước khi cậu rời đi.