Chương 15

“Nhưng sau này thì sao?” Chu Sơ Dao hỏi: “Sau khi Cố Trần hồi phục, lấy lại được những thứ thuộc về cậu ta thì sao? Có thể ly hôn với cậu ta không?”

Tô Du cười một chút, ánh mắt vô cùng trong sáng: “Mẹ yên tâm đi, thân phận này chỉ là một sự bảo hộ cho Cố Trần, để cho con có thể bảo vệ anh ấy thôi. Đợi đến khi anh ấy lấy lại được mọi thứ thuộc về bản thân, con sẽ tự động rời đi, mẹ yên tâm.”

Chu Sơ Dao nhìn Tô Du ở trước mặt, thở dài: “Con đang có tính toán gì? Hay là thích cậu ta rồi?”

“Cũng không phải là thích.” Tô Du quay đầu nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, cậu cũng không biết tại sao bản thân lại mơ hồ đi đến chỗ này, nhưng mà đã đến rồi thì cậu vẫn muốn duy trì suy nghĩ ban đầu của bản thân... Bảo vệ tốt cho Cố Trần.

“Coi như là cảm xúc không xác định đi.” Tô Du mở miệng đầy thâm sâu.

Mãi cho đến khi đi ra khỏi nhà, Tô Du vẫn cảm thấy có phần không chân thực, cậu nhìn thông báo tin nanh chuyển khoản luôn nhiều hơn sáu chữ số thì im lặng hồi lâu, có lẽ đây thực sự là thế giới của người có tiền, ngay cả tiền tiêu vặt cũng tùy tiện đến thế.

Chiếc Maybach chạy cả một đường, không chút trở ngại đi vào biệt thự của Cố Trần. Tô Du vui vẻ đi vào biệt thự, đang muốn mở miệng nói chuyện với Cố Trần, nhưng nụ cười còn chưa kịp lên đến mặt thì vừa ngẩng đầu đã thấy Cố Trần đứng ở bên cạnh ghế số pha.

Cậu sững sờ nhìn “kỳ tích y học” ở trước mặt, không biết Cố Trần đã hồi phục từ lúc nào.

Tô Du dùng vẻ mặt không thể tin được mà đi tới bên cạnh Cố Trần, cậu đưa tay lên muốn kiểm tra mặt Cố Trần, dường như là đang xác định xem có phải bản thân nằm mơ hay không. Trong trí nhớ của Tô Du, Cố Trần cần ít nhất hai năm mới có thể khôi phục khả năng đi lại, chẳng lẽ là bởi vì bản thân xuyên đến đây nên thời gian hồi phục của Cố Trần thay đổi rồi?

“Cậu đang làm gì?” Khi Tô Du đắm chìm trong thế giới của chính mình, một âm thanh lạnh lùng truyền đến cách đó không xa, đó là giọng điệu đặc biệt lạnh lẽo của Cố Trần.

Tô Du nhìn sang theo âm thanh, Cố Trần ngồi trên xe lăn, anh dùng vẻ mặt lạnh băng nhìn Tô Du. Mà lúc này, tay của Tô Du vẫn dừng giữa không trung, giống như muốn vuốt ve khuôn mặt của người trước mắt vậy.

Ánh mắt của Cố Trần không khỏi tối đi vài phần.

Lúc này, Tô Du không kịp phản ứng lại, cũng trong khoảnh khắc đó, trong đầu Tô Du đột nhiên xuất hiện dòng miêu tả anh em nhà họ Cố trong sách.

... Người ngoài đều nói hai anh em nhà họ Cố rất giống anh em sinh đôi, quả thực là đúc ra từ một khuôn.

Tô Du nhìn Cố Diệc An ở trước mặt, lại nhìn Cố Trần cách đó không xa.

Hai người đúng là rất giống nhau, nếu không cẩn thận phân biệt thì rất khó phân biệt, nhưng chẳng biết tại sao, Tô Du lại cảm thấy hai người này rất dễ nhận ra.

Mặc dù nhìn hai người rất giống nhau, nhưng ánh mắt không thể lừa người. Ánh mắt của Cố Diệc An là kiểu hung ác nham hiểm, giống như lúc nào ở đâu cũng muốn tính toán người khác vậy. Mà ánh mắt của Cố Trần thì lạnh băng, nhưng dưới lớp băng đó, Tô Du lại cảm nhận được sự ấm áp, giống như vào lúc đầu đông, hạt tuyết đầu tiên rơi xuống lúc sáng sớm, lạnh lẽo nhưng lại nhiễm một ít ánh nắng nhàn nhạt, lộ ra chút ấm áp không thể bỏ qua.

Cố Diệc An nhìn dáng vẻ đờ đẫn của Tô Du, khóe miệng của anh ta nhếch lên, trong mắt mang theo vài phần trào phúng.

Cố Trần điều khiển xe lăn đi tới bên cạnh Tô Du, nhìn Tô Du còn chưa hồi phục tinh thần, đôi lông mày đẹp mắt của anh cau lại, nhưng lại không mở miệng nói gì.

“Đến làm gì?” Cố Trần mở miệng, nhìn Cố Diệc An ở trước mặt, lời nói không chút che giấu sự ghét bỏ và lạnh nhạt.

Cố Diệc An nhìn Cố Trần đang ngồi trên xe lăn, không biết tại sao lại hơi sợ hãi, rõ ràng là Cố Trần đang ngồi xe lăn, cho dù thế nào cũng kém hơn anh ta một bậc, nhưng lại khiến anh ta có cảm giác sợ hãi.

Dường như Cố Trần là kiểu người trời sinh đã hợp để ngồi trên cao vậy.

Đôi tay rũ xuống của Cố Diệc An nắm thật chặt, ánh mắt nhìn Cố Trần cũng thêm vài phần âm u.

“Anh, lâu rồi không gặp.” Khóe miệng của Cố Diệc An nhếch lên thành một nụ cười giả dối, mà tâm trạng của anh ta cũng được ẩn giấu rất tốt: “Em biết chân của anh bị thương nghiêm trọng nên đã đặc biệt mời chuyên gia từ Mỹ tới trị chân cho anh, nhưng anh còn chưa nhìn một cái đã đuổi người ta đi, thật làm người ta đau lòng mà. Anh à, sức khỏe là của chính mình, sao anh lại đối xử với bản thân như vậy chứ? Anh phải chịu trách nhiệm với sức khỏe của anh chứ.”

Cố Diệc An nói đầy giả tạo, nhận được một tiếng cười khinh miệt của Cố Trần.

“Trị chân cho tôi? Lời bản thân tự nói rồi tự tin luôn à?”

Giọng nói của Cố Trần rất bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến người ta sợ hãi.

Cố Diệc An oán hận Cố Trần ở trước mặt, rõ ràng lúc này đã nhỏ bé đến mức toàn thân bụi bặm, rõ ràng là đã bị anh ta giẫm ở dưới chân, nhưng mà vẻ cao cao tại thượng ấy vẫn khiến anh ta chán ghét.

“Xem đủ chưa? Đủ rồi thì cút.” Đầu ngón tay của Cố Trần nhẹ nhàng gõ lên tay vịn xe lăn, bình thản nói ra câu này, sau đó điều khiển xe lăn rời đi.

Thực ra mục đích Cố Diệc An tới đây rất rõ ràng, đơn thuần là muốn nhìn thấy dáng vẻ chật vật của anh, sau đó làm nhục anh, nhưng anh sẽ không để Cố Diệc An được như ý.

Cố Diệc An nhìn bóng lưng của Cố Trần, con ngươi rũ xuống, trong mắt toàn là sự oán hận.

Cố Trần, không phải anh luôn vô cùng cao ngạo, vẫn luôn cảm thấy cả thế giới đều bị anh giẫm dưới chân sao? Một ngày nào đó, tôi sẽ khiến anh phải trả giá thật lớn vì sự cao ngạo này. Tới ngày đó, tôi sẽ khiến anh sa đọa vào trong vực sâu, kẹt sâu vào trong vũng bùn, khiến anh mãi mãi không vực dậy được!