“Ở nhà họ Cố như thế nào?” Giọng nói của người phụ nữ vang lên.
Tô Du đánh giá người phụ nữ trước mặt một chút, thận trọng trả lời: “Rất tốt.”
“Đúng là rất tốt, học được bản lĩnh rồi, ngay cả nhà cũng không về, không dễ dàng gì mới trở về một lần thì trực tiếp trộm cả hộ khẩu. Phòng ngược phòng xuôi, vẫn không phòng được con đúng không?” Lời nói của người phụ nữ khiến Tô Du rơi vào trong sương mù.
Lúc trước cậu suy đoán người phụ nữ này là mẹ của Cố Trần, hoặc có lẽ là họ hàng thân thích gì đó, nhưng hiện tại xem thái độ của người phụ nữ này, hình như không giống người phía Cố Trần.
Người phụ nữ thấy Tô Du không nói gì thì bắt đầu tự nói: “Lớn rồi chứ gì? Bảo con về về nhà thì không về, còn học được cách lấy sổ hộ khẩu đi đăng ký kết hôn? Cưới rồi thì làm sao? Con xem đi, Cố Trần có để ý đến con không?”
Người phụ nữ kia vừa nói câu này, Tô Du lập tức hiểu ra thân phận của đối phương.
Cậu rụt đầu, run rẩy mở miệng gọi một tiếng: “Mẹ.”
Tiếng mắng của Chu Sơ Dao bị một tiếng “Mẹ” của Tô Du mà dừng hẳn lại, dường như bà vừa nghe được cái gì đó không tưởng tượng nổi vậy, sau đó nét mặt của bà cũng dịu dàng hơn không ít.
“Lỗ mãng quen thói, cuối cũng cũng chịu nhận người mẹ này rồi sao?”
Mặc dù lời nói của Chu Sơ Dao cứng ngắc, nhưng trong từng câu chữ lại lộ vẻ quan tâm Tô Du.
“Con nói xem, rốt cuộc là tại sao lúc trước con lại coi trọng Cố Trần chứ, nghe mẹ nói một câu, Cố Trần đó nguy hiểm hơn so với những gì con thấy rất nhiều.”
Chu Sơ Dao nhìn Tô Du không có phản ứng gì trước mắt, chỉ cảm thấy Tô Du lại bắt đầu bướng bỉnh, đành phải ôn tồn khuyên nhủ: “Con đừng không tin, mẹ là người từng trải, con phải tin mẹ. Mặc dù Cố Trần đó che giấu rất kỹ, nhưng mẹ cảm nhận được cậu ta rất nguy hiểm. Con đơn thuần như thế, không cẩn thận là sẽ bị cậu ta rạch bụng, bị bán lúc nào cũng không biết đâu.”
Tô Du mở miệng muốn giải thích, nhưng lại bị Chu Sơ Dao chặn lại: “Con trộm hộ khẩu là vì kết hôn với Cố Trần, mẹ mặc kệ rốt cuộc là nhà họ Cố làm thế nào để con có thể đăng ký kết hôn thành công với Cố Trần, nhưng dù thế nào thì mẹ cũng phải để con bỏ cuộc hôn nhân này, thực sự coi con trai của nhà họ Tô là kẻ bán thân à?”
Tô Du lúng túng ho nhẹ một tiếng, nếu cậu đọc tiểu thuyết không sai, Tô Du đúng là cam tâm tình nguyện bán thân cho Cố Trần, dù sao thì miêu tả trong tiểu thuyết dành cho Tô Du chính là vừa nhìn thấy Cố Trần thì đã yêu.
Chu Sơ Dao thấy Tô Du mãi không nói gì, bà sợ hãi nhìn đứa con trai nghịch ngợm này: “Không phải là con còn không muốn ly hôn chứ?”
Đúng là Tô Du không muốn ly hôn, nhưng không phải là vì thầm mến Cố Trần như chủ thân xác này, cậu chỉ muốn giúp đỡ Cố Trần đi ra khỏi khó khăn trong khoảng thời gian này thôi.
Nếu như cậu không hiểu gì về Cố Trần từ trước, lại có người tới bảo cậu ly hôn, cậu sẽ lập tức làm theo. Người ta luôn nói hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, huống chi cậu còn không có tình yêu với người này.
Tô Du không muốn trực tiếp đi vào phần mộ, dù sao thì cậu cũng chưa chơi chán.
“Rốt cuộc là con nghĩ như thế nào?” Sau khi mắng một trận, Chu Sơ Dao cũng đã hả giận không ít, bà nhìn đứa con trai nghịch ngợm trước mặt, bình tĩnh mà hỏi.
“Con không muốn ly hôn...”
“Cái gì?” Tô Du còn chưa lên tiếng thì đã bị một câu của Chu Sơ Dao chặn lại: “Con thích Cố Trần cái gì chứ? Ngoại trừ gương mặt có thể coi là nhìn được thì cậu ta có cái gì để con thích?”
“Mẹ, mẹ nghe con nói.” Tô Du giải thích trước khi Chu Sơ Dao nổi giận: “Con chỉ cảm thấy Cố Trần quá đáng thương thôi.”
“Ai đáng thương hơn con chứ? Tuổi còn trẻ đã bị người ta lừa tiền lừa sắc, còn lừa cả thân.” Sau khi nói đến đây, Chu Sơ Dao hoài nghi mà hỏi Tô Du: “Sẽ không thực sự bị lừa chứ?”
“Không có, không có!” Tô Du vội vàng lắc đầu xua tay chứng minh sự trong sạch của bản thân.
“Con vẫn không thể buông bỏ gương mặt kia của cậu ta à?” Chu Sơ Dao có phần ghét bỏ mà nhìn Tô Du, mỗi một nét mặt đều thể hiện rõ sự ghét bỏ ấy. Cho dù không nói gì, Tô Du cũng có thể hiểu Chu Sơ Dao đang mắng.
Chỉ đơn giản mắng là tại sao bản thân lại sinh ra một đứa con trai chỉ biết nhìn mặt như thế.
“Không phải là không thể buông bỏ gương mặt đó, là không buông bỏ được anh ấy.” Tô Du ngồi xuống, bình tĩnh giải thích với Chu Sơ Dao: “Tình cảnh hiện tại của Cố Trần vô cùng gian nan, có thể nói là thù địch khắp nơi. Trước đây anh ấy cầm quyền đã không được coi là quá ổn định, bây giờ quyền lực của anh ấy lại bị Cố Diệc An lũng đoạn, cho nên con muốn giúp anh ấy, chí ít là chờ đến khi anh ấy vượt qua thời kỳ chật vật này.”
“Con có mưu đồ gì?” Chu Sơ Dao vô cùng bình tĩnh: “Con cảm thấy nhà chúng ta có thể đối kháng với nhà họ Cố sao?”
“Cũng không phải là đối kháng, nhưng chí ít có thể giúp Cố Trần không lo ăn uống, giúp đời sống của Cố Trần tốt hơn một chút.” Tô Du cúi thấp đầu xuống, căng thẳng nắm chặt tay mình.
“Tại sao lại muốn giúp cậu ta?” Chu Sơ Dao hỏi.
Tô Du rũ mắt, lông mi dài mỏng che khuất tâm trạng trong mắt cậu.
Thật lâu sau mới nghe thấy giọng nói rất nhỏ của Tô Du truyền đến: “Anh ấy quá đáng thương, cảm giác đột nhiên rơi xuống từ trên cao rất khó chịu, cho nên con muốn... Chăm sóc anh ấy, chí ít là chăm sóc trong một khoảng thời gian.”
Chu Sơ Dao nghe Tô Du nói, có cảm giác như đây là lần đầu tiên hiểu rõ con trai của bản thân, bà im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng bỏ cuộc: “Vậy thì theo ý của con đi.”
Đôi mắt của Tô Du sáng lên: “Cảm ơn mẹ!”