Chương 13

Trong phòng làm việc, Cố Trần nặng nề đặt cây bút máy giá trị hơn chục nghìn tệ được thiết kế riêng ở trên mặt bàn.

Con người Cố Trần luôn luôn lạnh lẽo, cho dù có tâm sự hay buồn bã thì cũng giấu trong lòng không nói gì.

Mà lúc này, một động tác này của anh giống như muốn phát tiết toàn bộ tâm trạng đang bị đè nén ra ngoài vậy.

Anh ôm tay, đôi lông mày đẹp mắt hơi nhíu lại, ánh mắt luôn mang theo băng giá kia như có như không mà nhìn cánh cửa cách đó không xa.

Sau chuyện ngày đó, Tô Du không hề đi tìm anh nữa, không phải nói là thích anh sao? Không phải nói quan tâm anh có ăn cơm hay không sao? Mới duy trì được một ngày đã thôi rồi à?

Cố Trần không tin vào cái gọi là tình yêu, cuộc sống của anh luôn phải trải qua đủ loại mưu mô tính toán, cho nên anh cảm thấy Tô Du tiếp cận anh chắc chắn là có mục đích gì đó, mà anh cũng không để bụng đến việc chơi với một bạn nhỏ không thể che giấu tâm tư, coi như thêm gia vị cho cuộc sống vô vị thôi.

Khi Cố Trần đang phiền não, “nhân vật chính” Tô Du lái chiếc Maybach mà cậu ngồi khi tới biệt thự của Cố Trần, nhanh chóng ra khỏi căn biệt thự lớn này.

Tô Du có phần không có tiền đồ mà vuốt ve vô lăng của chiếc Maybach, vừa mắng tư bản độc ác vừa hưởng thụ phúc lợi do sự độc ác ấy mang tới.

Lần này cậu ra ngoài là có việc phải làm, cho nên đặc biệt dặn dò tài xế không cần đưa cậu đi.

Đối với người hành tẩu giang hồ, tiền là thứ tất nhiên không thể rời tay, cho nên cậu phải điều tra cho kỹ xem rốt cuộc chủ thân xác này có bao nhiêu tiền.

Người như Cố Trần nhất định là không trông cậy được, mặc dù cậu hiểu rõ sau này Cố Trần có thể xoay mình, nhưng bây giờ Cố Trần đã bị tước đoạt quyền lực rồi, nghèo đến mức chỉ còn lại căn biệt thự lớn như Hoàng cung kia thôi, Cố Trần vẫn phải dựa vào cậu bao nuôi.

Con người cậu luôn là kiểu không cần được báo đáp quá nhiều, chỉ cần khi Cố Trần vượt qua thời kỳ khó khăn này thì có thể nhớ đến cậu, tốt nhất là cho cậu chút cổ phần gì đó để bảo đảm cậu cả đời không lo lắng.

Tô Du đắc ý nghĩ, cậu mang theo suy nghĩ đơn giản này đến ngân hàng, khi nhìn thấy hạn mức trong thẻ ngân hàng của bản thân thì cậu hoàn toàn choáng váng.

Cậu biết Tô Du là con trai út được nhà họ Tô nuông chiều từ nhỏ đến lớn, trong nhà có việc gì thì luôn nghe theo lời cậu, cũng vì được nuôi dưỡng như vậy nên Tô Du mới có tính cách kiêu ngạo bốc đồng.

Tô Du trợn mắt há miệng nhìn tám chữ số trong thẻ ngân hàng của mình, hồi lâu mới lẩm bẩm “Mẹ nó” một tiếng.

Trong sách miêu tả Tô Du là con trai của Chủ tịch Hội đồng Quản trị một xí nghiệp thuộc gia tộc lớn, lẽ nào nhà giàu đều cho con trai đến tám chữ số tiền tiêu vặt sao? Hay là tiền trong thế giới này không đáng giá?

Cái tay của Tô Du run rẩy thu hồi thẻ của chính mình, vẫn đắm chìm trong việc bản thân đột nhiên trở thành người giàu trong thế giới này, nhưng mà cậu lại hoàn toàn quên đi thế giới trong sách lấy nhà họ Cố làm trung tâm, trước con quái vật khổng lồ như nhà họ Cố, cho dù là xí nghiệp lớn đến đâu thì cũng nhỏ bé không đáng nhắc tới.

Tô Du im lặng một hồi, cậu nghĩ tới chí hướng to lớn của mình trước đó.

... Nuôi Cố Trần.

Nếu như Cố Trần không say mê việc mua nhà mua xe, cậu cảm thấy, tiền trong tay cậu có thể nuôi được ít nhất một trăm Cố Trần...

Tô Du rời khỏi ngân hàng, việc trở thành phú ông trong chớp mắt khiến sống lưng của cậu không khỏi thẳng lên, có tiền làm ba, lời này quả thực không sai.

Nhưng chưa đợi Tô Du cảm thán xong, trước mặt anh đột nhiên xuất hiện hai anh trai cao to lực lưỡng mặc vest đen. Tô Du không khỏi ngẩng đầu nhìn hai người này, thấy một trong hai người mở miệng nói: “Cậu chủ, bà chủ mời cậu về nhà.”

“Về nhà? Về nhà gì?” Tô Du phòng bị mà lùi lại mấy bước, cậu hoàn toàn không hiểu đây là tình hình gì.

Cửa sổ xe của một chiếc Rolls-Royce Phantom từ từ hạ xuống, một người phụ nữ đeo kính đen nhìn ba người, sau đó lạnh lùng mở miệng nói: “Mang đi.”

Sau đó, Tô Du còn chưa phản ứng được, cả người đã bị áp giải lên chiếc Rolls-Royce kia như một con gà.

Trên đường đi, trong xe im lặng đến đáng sợ, Tô Du thấy không yên tĩnh nổi nữa, cậu nhịn thực sự khó chịu, cuối cùng cũng mở miệng nói: “Cái đó...”

“Câm miệng.”

Người phụ nữ cởi kính râm, lạnh lùng vứt một câu như vậy cho Tô Du.

Tô Du nhìn người phụ nữ đẹp mắt nhưng không dễ chọc này, cậu rụt cổ trốn vào trong góc tối của xe, nỗ lực hạ thấp cảm giác tồn tại của bản thân.

Chiếc xe lái thẳng vào một căn biệt thự lớn, Tô Du nhìn căn biệt thự trước mặt, không biết tại sao nhưng trong lòng lại đánh giá: Không bằng “Hoàng cung” của Cố Trần.

Đợi đến khi cậu đánh giá xong thì mới hối tiếc, quả nhiên là bị nhà tư bản độc ác Cố Trần dạy hư rồi.

Tô Du cứ bị áp giải suốt đường đi vào biệt thự, cậu sợ hãi mà nhìn người phụ nữ mạnh mẽ kia sai người hầu đi ra ngoài. Cậu mím môi, lùi lại mấy bước.

Dường như người phụ nữ cảm nhận được động tác của Tô Du, đúng lúc này, ánh mắt như đao bay đến, Tô Du lập tức đứng nghiêm chỉnh.

Sự sợ hãi trong nội tâm không khỏi tăng lên.

Đây không phải là mẹ của Cố Trần chứ?

Trong lòng Tô Du đã hoang tưởng được vài lần, thậm chí trong vài giây ngắn ngủi này, trong đầu đã có vài cốt truyện như “Mẹ chồng quyết đoán chia rẽ tôi”, hoặc là “Cho cậu một trăm triệu tệ, rời khỏi Cố Trần nhà tôi” chạy qua trong đầu.