Chương 12

Cái tay đặt trên tay vịn xe lăn của Cố Trần siết lại, đầu ngón tay móc vào phần bọc da của tay vịn, khiến cho vỏ bọc bị in một vết rất sâu.

“Cố Trần...” Lúc này, Tô Du ngây ngốc nhìn sang Cố Trần, trong miệng lẩm bẩm tên của Cố Trần.

Cố Trần khởi động xe lăn đến bên cạnh Tô Du, anh do dự một chút rồi vẫn đưa tay đến trước mặt Tô Du, có hơi khó chịu mà mở miệng: “Nắm lấy tôi, đứng lên đi.”

Tô Du nhìn Cố Trần nhưng không phản ứng, còn rụt về phía sau giống như rất sợ Cố Trần vậy.

Cố Trần chỉ cảm thấy trái tim của bản thân như bị một cái gai nhỏ đột nhiên đâm vào, mang theo cảm giác đau đớn nhè nhẹ, khiến anh không biết phải làm như thế nào.

Tay chân luống cuống, Cố Trần buông thõng đôi mắt, vẫn hỏi một câu: “Tô Du, cậu đỡ hơn chưa?”

Con người Cố Trần đã lạnh nhạt quen rồi, khi nhìn thấy dáng vẻ này của Tô Du, anh không biết nên nói an ủi ra sao, đành phải cứng nhắc mà mở miệng.

Dường như âm thanh của Cố Trần đã gọi lại vài phần lý trí trong Tô Du, cũng dường như ánh lửa luôn không dập tắt trong tay Cố Trần đã khiến Tô Du trở lại với hiện thực.

Mặc dù lúc này dáng vẻ của Tô Du vẫn rất đờ đẫn, nhưng cũng may là cậu đã bình tĩnh lại, nhìn Cố Trần mà mở miệng nói: “Không sao.”

Cố Trần vừa muốn nói chuyện, ánh lửa trong tay lại chập chờn một chút, sau đó dập tắt, trong thang máy lần nữa lâm vào bóng đêm vô biên. Trong bóng tối này, Cố Trần cảm nhận được cái tay còn chưa kịp thu hồi của bản thân đột nhiên bị một sự ấm áp bao trùm. Đúng lúc này, Tô Du dựa vào bên chân anh, giống như người không tìm thấy phương hướng trong bóng đêm này đang sưởi ấm vậy.

Tay của Cố Trần run lên, muốn rút tay về nhưng lại bị nắm chặt.

Cố Trần không quen với sự tiếp xúc thân mật như thế này, anh chỉ muốn né tránh, nhưng nhiệt độ trên tay Tô Du như muốn hòa tan anh vậy.

Anh di chuyển xe lăn muốn rời đi, nhưng lại phát hiện tay của bản thân hoàn toàn không động đậy được, còn đôi chân mà anh cho rằng luôn đau đớn, cũng là thứ mà anh hoàn toàn không để cho người ngoài đυ.ng vào, lúc này lại bị Tô Du dán thật chặt lên.

Cố Trần hiểu rất rõ rằng chân của bản thân không có bất kỳ cảm giác nào, nhưng chính trong bóng tối này, anh lại cảm nhận được trên đùi anh có chút ấm áp, vô cùng dịu dàng, vô cùng chân thực, khiến anh hoàn toàn không dám tin những gì đang xảy ra trước mắt.

Dường như anh đang lưu luyến chút ấm áp dịu dàng này, mặc dù anh hiểu rõ, đây chẳng qua chỉ là ảo giác của anh thôi.

Trong lúc Cố Trần đang im lặng, thang máy lại rung lên, ánh đèn lập tức chiếu sáng bên trong thang máy.

Ánh sáng được khôi phục khiến Cố Trần không nhịn được mà híp mắt vào, anh không khỏi cúi đầu nhìn Tô Du bên cạnh, lúc này Tô Du đang gối lên chân anh, khóe mắt vẫn còn ửng đỏ vì sợ hãi.

Tay của Cố Trần hơi nắm lại, do dự một hồi, khi mở miệng thì có hơi lắp bắp: “Cậu đừng khóc.”

Cố Trần mở miệng khiến Tô Du nhận ra trạng thái của bản thân bây giờ, cậu vội vàng buông cánh tay đang nắm chặt Cố Trần của chính mình ra, có chút ngượng ngùng mà rời khỏi Cố Trần, sau đó lại ngoan ngoãn đứng vào trong góc.

Cậu ngượng ngùng mở miệng nói: “Xin lỗi.”

Cố Trần thu hồi tay, đầu ngón tay của anh vuốt nhẹ, dường như đang nhớ lại hơi ấm vừa rồi.

Thang máy “Đinh” một tiếng, cửa thang máy mở ra. Vì để tránh tình cảnh lúng túng trước mắt, Tô Du bước ra khỏi thang máy trước Cố Trần, Cố Trần im lặng nhìn Tô Du tránh mình như tránh rắn rết, ánh mắt của anh sa sầm, sau đó điều khiển xe lăn chạy ra khỏi thang máy.

Quản gia ở bên ngoài thang máy, dùng vẻ mặt gấp gáp nhìn Cố Trần, mãi cho đến khi nhìn thấy Cố Trần bình an vô sự thì mới thở phào nhẹ nhõm: “Cậu chủ, nghe nói là máy biến áp bên ngoài bị hỏng rồi, vừa mới sửa gấp, cậu không sao là tốt rồi.”

Cố Trần nhìn quản gia, bình tĩnh “Ừm” một tiếng, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía bóng lưng của Tô Du ở không xa, mở miệng gọi: “Tô Du.”

Dùng mắt thường cũng có thể thấy bóng lưng của Tô Du cứng đờ, làm như không nghe được lời nói của Cố Trần.

Cố Trần thấy thế, khóe miệng cũng cong lên thành nụ cười nhạt, anh lại gọi tên Tô Du một lần nữa, lần này, cho dù Tô Du không muốn đối mặt thì cũng đành phải đối mặt.

Cậu cười cười mà xoay người, hơi sợ hãi nhìn về phía Cố Trần.

Đầu ngón tay của Cố Trần dùng lực không nặng không nhẹ mà gõ lên tay vịn xe lăn, chậm rãi mở miệng nói: “Rất tốt, dùng người xong liền chạy.”

Tô Du nghe không hiểu lời bóng gió của Cố Trần, chỉ cảm thấy tâm trạng của Cố Trần không tốt nên cố ý tìm chuyện bới móc. Cậu nhìn Cố Trần, không nói gì, trong mắt tràn ngập vẻ vô tội.

Cố Trần nhìn thoáng qua, sau đó điều khiển xe lăn rời đi.

Chỉ trong một cái liếc mắt, Tô Du lại cảm nhận được dường như Cố Trần còn có trăm nghìn câu nói còn chưa nói ra.

Tô Du vẫn cảm thấy Cố Trần rất giống như muốn mắng cậu...

Suy nghĩ hồi lâu vẫn không thông suốt, Tô Du đành phải bất đắc dĩ thở dài, đặt ánh mắt quanh đi quẩn lại vừa rồi của Cố Trần sang một bên, tự động coi như không nhìn thấy tâm trạng của Cố Trần.

Sau sự việc vào buổi tối hôm đó, hai người bình an vô sự ở chung với nhau vài ba ngày, không có việc gì xảy ra, mà ánh mắt quanh đi quẩn lại của Cố Trần ngày đó cũng bị Tô Du cho rằng là ảo giác của bản thân, trực tiếp không để tâm đến tâm trạng của Cố Trần nữa.