Chương 11

Tô Du nhắm mắt đi theo phía sau Cố Trần, sợ bản thân đi nhanh hơn Cố Trần. Cố Trần đang điều khiển xe lăn đi ở phía trước đột nhiên dừng lại, sau đó quay người nhìn về phía Tô Du đang sợ đầu sợ đuôi mà đi theo anh.

“Đi chậm như vậy làm gì?”

Giọng nói của Cố Trần vang lên, bước chân của Tô Du dừng lại, cậu ngơ ngác nhìn Cố Trần: “Hả?”

Trong khoảnh khắc đó, Tô Du không phản ứng kịp, dáng vẻ ngơ ngác ngu ngốc đó rõ ràng đã khiến Cố Trần phát hiện ra một trò vui, chỉ nghe thấy anh lại cười khẽ một tiếng.

Tiếng cười của Cố Trần khiến đôi chân vốn đang di chuyển bình thường của Tô Du run lên, trong lòng cậu khóc không ra nước mắt: Ông chủ, xin anh đừng cười nữa, người ta cười thì xinh đẹp như hoa, còn anh thì rõ ràng giấu đao trong nụ cười, anh càng cười tôi càng sợ, anh vẫn nên giữ vững dáng vẻ đóa hoa lạnh lùng trên dãy núi cao của anh là được rồi.

Đáng tiếc là Cố Trần không nghe được tiếng lòng của Tô Du, ngược lại còn mở miệng hỏi: “Có phải cậu sợ tôi không?”

Trong lòng Tô Du điên cuồng gật đầu, nhưng lúc nhìn về phía Cố Trần thì lập tức lắc đầu, sau đó khóe miệng cong lên thành một nụ cười vô cùng cứng nhắc: “Sao có thể chứ, nhất định là cảm giác của anh sai rồi.”

“Hửm? Vậy sao?” Cố Trần ngồi trên xe lăn quay đầu nhìn Tô Du, nét mặt cười như không cười, dáng vẻ này rơi vào mắt Tô Du thì lại càng khủng bố hơn.

Trong khoảnh khắc này, Tô Du đã nghĩ xong phương pháp chết ngay tại chỗ rồi.

“Thang máy mở rồi, đi thôi.”

Tô Du đang miễn cưỡng vượt qua nội tâm của chính mình để không cố ý vô tình nhìn vào nụ cười đầy khủng bố trên khóe miệng của Cố Trần, đến khi thang máy mở ra thì mới có thể kết thúc chủ đề này.

Cả người Tô Du đều căng thẳng, thành thật dán chặt vào trong một góc tối của thang máy, sợ đứng quá gần Cố Trần.

Cũng trong lúc đi xuống, Tô Du bắt đầu tò mò đánh giá xung quanh thang máy.

Nhà họ Cố luôn rất có tiền, phòng ốc rộng thì thôi đi, ngay cả thang máy cũng lớn hơn thang máy bình thường. Tô Du hợp lý hoài nghi trong cái thang máy này còn có thể đặt thêm bốn cái giường.

“Cậu chưa từng nghe nói sao?” Âm thanh của Cố Trần lại vang lên giữa thang máy trống rỗng.

“Cái gì?” Tô Du đã bước ra khỏi sự sợ hãi trước khi vào thang máy, mở miệng hỏi.

“Về truyền thuyết kinh dị trong thang máy.” Khóe miệng của Cố Trần nhếch lên thành một nụ cười trêu đùa xấu tính.

Đúng lúc này, âm thanh đặc biệt lạnh nhạt của Cố Trần lại vang lên trong không gian vắng vẻ: “Nghe nói khi đi thang máy, người đứng ở phía sâu nhất bên trong thang máy sẽ nhìn thấy những thứ người khác không thấy được.”

Cố Trần dứt lời, liếc qua Tô Du đầy thâm sâu: “Cũng không biết cậu tựa ở phía sau có cảm nhận được thứ gì lạnh lẽo trong thang máy hay không.”

Thang máy trống trải kết hợp với âm thanh lạnh lẽo của Cố Trần, ở ngay chỗ này thực sự có vẻ vô cùng ma quái, đặc biệt là khi nhìn vào đôi mắt sâu không thấy đáy của Cố Trần, Tô Du có thể cảm nhận được tóc của bản thân sắp dựng hết lên rồi.

Cậu chật vật nở một nụ cười, lắp ba lắp bắp mở miệng: “Cái này... Đây chỉ là truyền thuyết mà thôi, không thể coi là thật.”

“Nhưng nói không chừng...” Cố Trần mở miệng đầy sâu xa, sau đó xoay người không nhìn Tô Du nữa, chỉ là ở góc Tô Du không thấy được, trong mắt anh xuất hiện ý cười như có như không.

Sau khi nghe câu chuyện của Cố Trần, Tô Du chỉ cảm thấy ngay cả đầu ngón tay của chính mình cũng đang run rẩy, ngay cả sau lưng cũng căng thẳng đến mức cảm nhận được sự lạnh băng không thuộc về bức tường sắt phía sau.

Cậu nhìn chằm chằm vào con số đang dần giảm xuống, khi con số màu đỏ sắp chuyển thành số 1, cậu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng còn chưa thở xong, bên trong thang máy đột nhiên rung lên, ánh đèn còn chớp nhoáng mấy lần, sau đó lâm vào sự tối tăm vô hạn.

Cố Trần ngồi trên xe lăn ấn nút thang máy mấy lần, bình tĩnh mở miệng nói: “Mất điện.”

Cố Trần nói xong thì chú ý tới phía sau một chút, nhưng phía sau anh lại không có âm thanh của Tô Du.

“Cậu có mang theo điện thoại không?” Cố Trần tìm túi của bản thân, phát hiện lúc đi ra ngoài, anh cảm thấy phiền phức nên đã để điện thoại ở trong phòng, trong túi chỉ có một bao thuốc lá.

Hồi lâu sau, âm thanh của Tô Du truyền đến từ phía sau thang máy: “Không.”

Giọng nói của Tô Du rất nhẹ, nhưng trong không gian tối tăm này, Cố Trần cảm thấy thính giác của bản thân không ngừng được phóng đại, anh thậm chí còn nghe được sự run rẩy bên trong âm thanh của Tô Du.

Đúng lúc này, Cố Trần đột nhiên cảm thấy trong lòng run lên một cái, không khỏi đau nhói một chút.

Cố Trần đưa tay lấy cái bật lửa mà anh tiện tay đút vào trong túi khi hút thuốc khi nãy ra, chỉ nghe âm thanh bật nắp của bật lửa truyền đến, không gian tối tăm được ánh lửa yếu ớt thắp sáng, cuối cùng Cố Trần cũng nhìn thấy dáng vẻ của Tô Du.

Lúc này, Tô Du đang ngồi xổm trên mặt đất, núp vào sâu trong góc thang máy, khiến người ta có cảm giác như cậu đang phòng bị, mà trong khoảnh khắc ánh lửa sáng lên, Tô Du lập tức ngẩng đầu.

Cái tay cầm bật lửa của Cố Trần run lên, anh nhìn thấy nước mắt trên khóe mắt của Tô Du.

Lúc này Tô Du đang cắn chặt môi, dường như là sắp không khống chế được tiếng khóc nức nở rồi.

Tô Du ngồi xổm trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn Cố Trần, vành mắt của cậu ửng đỏ, dường như đã mất đi toàn bộ sức sống vậy.

Trong ngọn lửa yếu ớt, đôi mắt của Tô Du hơi thất thần, cậu nhìn Cố Trần, lẩm bẩm nói.

“Cố Trần, bên ngoài tối quá...”