Chương 10

Tô Du trải qua một ngày giày vò thì vô cùng mệt mỏi, sau khi về đến phòng, vừa nằm trên giường đã mơ hồ ngủ thϊếp đi.

Trong lúc ngủ say, dường như Tô Du cảm nhận được sự lạnh lẽo, cậu không khỏi cuộn tròn, giống như đang phòng bị cái gì đó vậy.

Từ lúc còn nhỏ, Tô Du đã biết làm thế nào để chống lại cái lạnh, làm thế nào để bản thân có thể chịu đựng tối đa cái rét buốt xâm nhập vào tận trong xương cốt.

Dường như điều hòa lại lạnh đi vài phần, trong lúc ngủ mơ, Tô Du nhẹ nhàng nhíu mày lại, đôi môi xinh đẹp cũng có phần tái nhợt, cảm giác mang đến cho người ta là giống như một vật phẩm quý giá được trưng bày trên đài cao, đẹp mắt nhưng lại vô cùng yếu ớt, khiến người ta không nhịn được mà muốn thương tiếc.

Tô Du lại mơ tới cảnh tượng khi còn nhỏ, cậu đi vào một con đường không bóng người, con đường đó rất tối, tối đến mức khiến cậu ngạt thở, khiến cậu không nhịn được mà run lên, đường phố không có một ánh đèn đường, chỉ có sự rét lạnh vô tận.

Trong lúc mơ hồ, dường như có một vệt ánh sáng chiếu đến, không đợi Tô Du phản ứng, trước mặt đã xuất hiện màu máu, sự đau đớn truyền đến, cuối cùng cậu rơi vào đêm tối vô biên.

Trong phòng, Tô Du đột nhiên mở mắt, cậu ôm cánh tay phải của mình mà ngồi dậy theo bản năng, lúc này, trên trán của cậu đã thấm một lớp mồ hôi lạnh.

Cậu ngẩng đầu nhìn về phía cái điều hòa trên đỉnh đầu, thì ra là trước khi ngủ, anh đã bật điều hòa quá thấp rồi quên tắt.

Tô Du khẽ thở dài một hơi, buông lỏng cánh tay đang tự ôm lấy mình, sau đó nhắm mắt lại, nỗ lực quên đi giấc mơ vừa rồi của chính mình.

Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng chống lên trán, mặc dù nhìn vẻ ngoài thì có vẻ đã không sao, nhưng nếu nhìn kỹ thì vẫn có thể thấy đầu ngón tay của Tô Du đang run rẩy.

Dường như cậu đang e ngại cái gì đó...

Đèn trong phòng được Tô Du bật lên, cậu mím đôi môi tái nhợt lại, nhìn thoáng qua vị trí cậu vừa nằm ngủ, dường như anh nhớ ra cái gì đó, sau đó cười tự giễu một tiếng, quay người đi về phía cửa.

Tô Du rất ít khi có dáng vẻ như vậy, nhưng mỗi lần tỉnh dậy từ trong ác mộng, Tô Du sẽ rót cho mình một ly nước, cậu uống nước vào rồi sẽ bình tĩnh lại.

Lúc này đã là gần sáng sớm, người hầu trong biệt thự đều đã nghỉ ngơi, chỉ có ánh đèn ngoài hành lang đang bảo vệ trong màn đêm này.

Tô Du dựa theo trí nhớ mà tìm đường xuống tầng, nhưng bởi vì lúc cậu trở về phòng là do quản gia dẫn đường, lại thêm việc cậu luôn nghĩ đến Cố Trần nên không nhớ kỹ đường, cho tới bây giờ khi cần dùng tới, cậu mới phát hiện bản thân đã quên luôn việc nên đi xuống cầu thang nào.

Tô Du nhìn hành lang vô tận, thở dài một hơi đầy bi ai, tiện thể mắng tên Cố Trần đi theo chủ nghĩa hưởng thụ chết tiệt này.

Cái gọi là nhà không phải đủ để ở là được rồi sao? Một mình Cố Trần ở trong căn nhà lớn như thế này làm gì? Cũng không sợ nửa đêm gặp quỷ à!

Tô Du ôm tâm lý vò đã mẻ thì không sợ rơi, cậu di chuyển loạn xạ như ruồi không đầu trong căn biệt thự lớn này. Trong bóng tối, dường như Tô Du nhìn thấy ở phía ban công có gì đó chớp chớp, đồng thời còn có động tĩnh.

Trong lòng Tô Du vui mừng, chỉ cảm thấy nhất định là có người ở ban công, cậu lập tức tiến lại gần.

Mãi đến khi nhìn thấy bóng lưng ngồi trên xe lăn ở ngoài ban công, Tô Du mới biết người kia là ai, cũng mới biết thứ chớp chớp kia là điếu thuốc lá được kẹp giữa ngón tay của Cố Trần.

Khi Tô Du muốn quay người chạy trốn, Cố Trần trên xe lăn cũng quay người nhìn về phía sau.

Cũng vào khoảnh khắc ánh mắt của hai người giao nhau, động tác quay người của Tô Du cũng dừng lại.

Cố Trần trong bóng tối chỉ liếc Tô Du một cái rồi lập tức thu hồi ánh mắt, anh nâng điếu thuốc giữa ngón tay lên miệng, mở miệng hỏi: “Cậu đến đây làm gì?”

Tô Du nhìn bóng lưng của Cố Trần, mặc dù không thấy được ánh mắt của anh, nhưng trong khoảnh khắc vừa rồi, cậu vẫn cảm thấy sự bi thương tỏa ra từ Cố Trần.

Dường như Cố Trần đang giấu mình trong bóng tối.

“Sao lại đến đây?”

Âm thanh của Cố Trần lại vang lên trong bóng tối, giọng nói ấy mang theo mùi khói nhàn nhạt, tùy tiện quấn quanh thân Tô Du.

“Muốn... Uống nước.” Tô Du do dự một chút, cuối cùng vẫn mở miệng nói: “Nhưng mà không tìm thấy đường.”

Một tiếng cười khẽ đột nhiên truyền đến, tiếng cười đó không có sự trào phúng miệt thị, chỉ là một tiếng cười xuất phát từ nội tâm, nhưng chính nụ cười này lại khiến Tô Du giật mình.

Cố Trần quay xe lăn lại, đưa tay chống nhẹ lên xe lăn, chống cằm, khóe miệng vẫn còn ý cười chưa tan đi: “Lạc đường?”

Đôi tai của Tô Du đỏ lên, sự may mắn duy nhất của cậu là xung quanh không có nhiều ánh đèn, không đến mức khiến bản thân mất hết mặt mũi.

Cố Trần nhìn dáng vẻ của Tô Du, không biết tại sao mà tâm trạng buồn bực phiền muộn trong mấy ngày liên tiếp lại đột nhiên tan thành mây khói ngay trong lúc này, anh nâng tay, dập tắt điếu thuốc lá.

“Đi thôi, tôi dẫn cậu xuống tầng.” Âm thanh vẫn luôn lạnh lùng của Cố Trần vang lên bên tai, nghe kỹ thì dường như còn có mấy phần sung sướиɠ.