Chương 9

Trì Nghiêu cúi đầu, nhìn hắn từ trên cao, khóe môi hơi nhếch lên.

"Xin lỗi, trượt tay——"

Sáng sớm bị một cú đấm thép đập xuống đất, lại còn ở ngay cửa lớn, nơi đồng nghiệp, lãnh đạo ra vào tấp nập, Hoàng Hạo tức đến bùng nổ.

Các sĩ quan xung quanh đứng lại xem.

"Đằng kia làm gì thế, sáng sớm đã dư năng lượng à?"

"Muốn đánh thì vào phòng tập mà đánh, ở đây bị lãnh đạo nhìn thấy không tốt đâu."

"Đó không phải là Cảnh Hi sao? Hôm nay sao cũng không giữ chừng mực vậy?"

"Lão Hoàng bị một cú đánh ngã à? Hahahaha——"

Sắc mặt Hoàng Hạo khó coi, lưỡi hắn ấn vào má, đau đến nhăn nhó.

Vừa định chửi rủa ba đời nhà Cảnh Hi, thì đột nhiên thấy ý cười bên khóe miệng của đối phương, những câu chửi rủa sắp sẵn quên sạch sành sanh.

Tảng băng nghìn năm này lại cười?!

Các sĩ quan xung quanh chỉ trỏ đều hít một hơi lạnh.

Dù sao thì nhìn thế nào cũng thấy không có ý tốt, nhưng đúng là quá đẹp!

Tên nhóc Cảnh Hi này có quá nhiều điểm sáng, nhưng cậu ta lúc nào cũng lạnh lùng, khí chất mạnh mẽ, những người yếu tâm lý thậm chí còn không dám nhìn vào mặt cậu, ngược lại lại khiến người ta bỏ qua vẻ ngoài của cậu.

Hoàng Hạo lúc này cơn giận vô cớ đã tiêu đi quá nửa.

Dù bị đấm một cú, nhưng nhìn thấy khuôn mặt đẹp như vậy, có vẻ không lỗ chút nào?

Tự tưởng tượng rằng mình sẽ được dỗ ngọt, hắn tự bò dậy khỏi đất, giọng cũng yếu hơn nhiều.

"Cậu có ý gì, nói rõ đi!"

Trì Nghiêu nắm chặt nắm đấm, định bụng tặng thêm một cú đấm nữa.

Dù sao thì đây cũng là cơ thể của Cảnh Hi, dù có đánh chết ai cũng không phải anh chịu trách nhiệm.

Nếu có thể để Cảnh Hi bị kỷ luật, điều sang bộ phận khác thì càng tốt, đỡ phải ngày nào cũng giám sát anh.

Hoàng Hạo thấy cậu vừa không nói một lời đã định tung nắm đấm, theo bản năng lấy tay che mặt rồi lùi lại vài bước.

Cú đấm này quá cứng, dính thêm một đòn nữa chắc mặt hắn sẽ nát mất.

Trì Nghiêu vừa mới giơ tay lên thì Giang Phong đã quay lại sau khi in xong tài liệu báo cáo.

"Trưởng quan, sao anh còn ở đây? Cũng sắp đến giờ rồi, chúng ta mau đi thôi."

Nghĩ tới việc còn có việc chính phải làm, Trì Nghiêu thu tay lại, bình thản quay người đi.

Thấy anh không giải thích lấy một câu mà đã bỏ đi, Hoàng Hạo cảm thấy mất mặt vô cùng, vội vàng gọi với theo phía sau.

"Phòng huấn luyện lúc 7 giờ tối nay, dám không?"

Giang Phong không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng tối nay trưởng quan phải đến gặp trưởng bối, hơn nữa trưởng quan cũng không thích những trận đấu huấn luyện mang tính đối đầu như vậy.

Giang Phong: "Xin lỗi, e rằng không thể—"

"Được thôi."

Chưa kịp nói hết câu, Trì Nghiêu đã đồng ý thẳng thừng.

Giang Phong và Hoàng Hạo đều trợn tròn mắt.

Cảnh Hi thực sự đồng ý ư? Họ có nghe nhầm không?

"Vậy thì tối nay gặp nhé, cậu đừng có cho tôi leo cây đấy!" Hoàng Hạo cười toe toét, nụ cười động đến vết thương trên môi, "Xì—đau chết cha!"

Phía sau một alpha bước tới, khoác vai Hoàng Hạo: "Chuột, cậu vừa mới ăn một đấm mà sao vẫn cười ngu ngơ vậy?"

Người này để tóc húi cua, khuôn mặt vuông vức, chính là Lý Bác, chỉ huy của quân đoàn Bạch Hạc.

Hoàng Hạo lườm hắn một cái: "Anh có biết để hẹn được Cảnh Hi đấu tập khó thế nào không? Chỉ cần cậu ta chịu đồng ý đấu với tôi, tôi sẵn sàng đưa nốt mặt bên kia cho cậu ta đấm."

Lý Bác tỏ vẻ ghét bỏ: "Quân đội hết người rồi sao? Sao cứ phải đấu với cậu ta? Cậu phải lòng cậu ta rồi đấy à?"

"Cút cút cút! anh thì hiểu cái gì!" Hoàng Hạo hạ thấp giọng, "Cậu ta đã giữ vị trí đầu tiên trong các cuộc thi đánh giá suốt hơn hai năm rồi, lần duy nhất bị gián đoạn là do ra chiến trường không về kịp, nếu tôi có thể thắng cậu ta thì chẳng phải tôi sẽ lấy lại cả thể diện lẫn danh tiếng sao?"

Nhắc đến chuyện này, ánh mắt Lý Bác trầm xuống.

Sĩ quan phải tham gia đánh giá định kỳ, độ khó cao hơn rất nhiều so với các bài thi ở trường quân sự.