Cửa phòng này còn khóa mật mã?
Giấu thứ gì không thể cho ai biết à?
Trì Nghiêu lục lọi hồ sơ cá nhân của Cảnh Hi trong thiết bị đầu cuối, nhập ngày sinh của cậu.
【Sai mật khẩu.】
Anh không tin, nhập "123456", "888888", đều sai.
Trì Nghiêu: "..."
Loại khóa này trông có vẻ an toàn, nhưng thực ra chỉ cần khoảng mười phút là có thể phá được.
Nhưng mà, quá phiền phức.
Trì Nghiêu quyết định từ bỏ, nhìn quanh một lượt, rồi đi về phía thư phòng.
Những thứ ở đó anh thấy thú vị hơn.
Bố cục căn nhà này giống như chủ nhân của nó, các đường nét cứng nhắc, cực kỳ đơn giản, không có chút trang trí nào cầu kỳ.
Ngoài sự đơn điệu thì vẫn là đơn điệu, không có một chút sở thích sống nào, như một căn nhà mẫu bị mắc kẹt bán không được trong nhiều năm.
Trì Nghiêu nhanh chóng quét qua giá sách đầy ắp sách, nhìn thấy mấy tập tài liệu trên bàn làm việc qua khóe mắt.
Trên cùng là một số đề án xây dựng nội bộ quân đoàn thông thường, anh lật qua hai trang rồi lại ném trở lại.
Lật đến giờ ăn tối, chẳng tìm được thứ gì hữu dụng, nhưng anh lại phát hiện một thứ thú vị trong thiết bị đầu cuối.
Màn hình ảo phóng to trên bàn làm việc, trên đó hiển thị một danh sách, là sơ đồ quan hệ của các nhân vật chủ chốt trong quân đội.
Trì Nghiêu quét qua hàng loạt cái tên chen chúc nhau, chú ý đến vài cái tên quen thuộc.
"Trần Băng Phong?"
Anh chạm nhẹ ngón tay, mở hồ sơ chi tiết của người này—
Nửa đêm, phó quan Giang Phong gửi liên lạc tới.
"Thưa ngài, quân bị đã kiểm tra xong, báo cáo liên quan đã được gửi đến thiết bị đầu cuối của ngài."
Trì Nghiêu nhìn danh sách đến phát đau đầu, bực bội đáp: "Ừ, còn gì nữa không?"
Giang Phong ngẩn ra, bị thái độ của anh làm cho ngớ người.
Có phải ngài ấy quá mệt không?
"Tôi báo cáo hành trình ngày mai." Giang Phong lật sổ nhỏ, "Sáng mai 8 giờ rưỡi tới quân bộ báo cáo, tôi sẽ đón ngài lúc 8 giờ đúng, 2 giờ chiều họp tuần, 7 giờ tối gặp lão gia Cảnh, quà tôi đã chuẩn bị xong rồi, 10 giờ tối họp video với quân đoàn nội bộ—"
Trì Nghiêu nghe đến cau mày, giơ tay ngắt lời: "Lịch trình này có phải kín quá không?"
Giang Phong vô tội nhìn anh: "Nhưng đây là ngày ngài nhàn rỗi nhất."
Trì Nghiêu: "..."
Cậu có hiểu nhầm gì về nhàn rỗi không đấy?
Sự nghiệp của kẻ thù không đội trời chung, anh căn bản không cần lo lắng, nói đúng hơn là càng làm loạn càng hợp ý anh.
Nhưng nếu phải đến quân bộ—
Lời từ chối của Trì Nghiêu đến bên miệng rồi lại nuốt xuống.
Sáng hôm sau, Trì Nghiêu bị nóng mà tỉnh.
Anh giơ tay sờ, trên đầu xuất hiện một chiếc mũ lông mèo, móng vuốt nhỏ bé béo ú đang cào cào vào cằm anh, hoàn toàn vừa khít với khuôn mặt, như thể đo ni đóng giày.
Trì Nghiêu nhấc nó lên trước mặt: "..."
Không biết nấu lên ăn có ngon không.
Chẳng biết có phải cảm nhận được ác ý của anh không, chú mèo mơ màng tỉnh dậy, mũi ngửi ngửi trên người anh, tỉnh giấc trong một giây, cào anh một cái rồi lại trốn đi.
Trì Nghiêu: "..."
Đúng 8 giờ, xe bay của Giang Phong đáp xuống ngoài cổng sân.
Anh đứng trước cửa gõ ba cái, không có phản hồi gì.
Lại gõ thêm ba cái, đến 8 giờ 10 cửa mới mở.
Cảnh Hi chỉ mặc mỗi quần ngủ, mái tóc dài đến eo xõa lộn xộn trên vai, tay còn cầm theo một chiếc túi.
Con ngươi Giang Phong co rút, cố gắng rời mắt khỏi cơ bụng đẹp đẽ của cậu.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy sếp để trần đấy!
Thân hình này cũng quá đẹp rồi đi?!
Cũng cùng một bài huấn luyện, sao hắn lại không tập ra được thế này huhu—
Trì Nghiêu ngáp một cái, buộc miệng túi lại rồi treo lên khung cửa.
"Đợi tôi đi rửa mặt."
Giang Phong kính cẩn đáp, ánh mắt vô thức liếc về chiếc túi trên cao.
"Thưa ngài, đây là gì vậy?"
Vừa hỏi xong, cái túi giật giật mạnh, từ lỗ nhỏ phát ra tiếng "bộp" rồi lộ ra một cái đầu mèo.
Một người một mèo nhìn nhau từ xa.