Chương 4

Chân mày Trần Hinh Nguyệt khẽ nhíu lại: “Bản cung biết rồi, để ta tự vào xem con bé.”

Bà ấy khoát tay cho bọn cung nữ lui ra rồi một mình tiến vào tẩm điện của Tô Nam Tuyết.

Cung điện rộng thênh thang, dù bày biện đủ loại đồ vật xa hoa vẫn toát ra cảm giác trống trải.

Trần Hinh Nguyệt đi thẳng đến bên giường, vén rèm lụa lên, liền thấy tiểu nữ nhi đang nằm sấp trên giường, phồng má giận dỗi.

Nhìn dáng vẻ ấy, bà ấy chỉ thấy nữ nhi mình thật đáng yêu. Trần Hinh Nguyệt ngồi xuống mép giường, dịu dàng vỗ lưng nữ nhi: “Thôi nào, bản cung cùng mẫu hoàng của con cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi mà. Đứa nhỏ Trương Triều Vân kia thì bản cung cũng đã gặp mấy lần, luôn cảm thấy tính khí nàng ta ngang ngạnh, thật sự không hợp với con. Con là tiểu công chúa tôn quý nhất của Đại Chu chúng ta, bản cung cùng mẫu hoàng chỉ muốn chọn cho con một người phù hợp để con được sống cả đời vui vẻ hạnh phúc.”

“Nhưng mà... con từ nhỏ đã quen biết nàng ta, trước kia cũng từng hứa là sẽ để nàng ta làm phò mã.”

Trong lòng Tô Nam Tuyết, Trương Triều Vân là người mà nàng quen thân nhất. Mặc dù trong lòng nàng không phân biệt rõ “thích” là gì, chỉ biết mỗi lần ở bên Trương Triều Vân, nàng đều chơi rất vui vẻ, thế là đủ rồi.

Trần Hinh Nguyệt kiên nhẫn khuyên nhủ: “Chuyện này mẫu hoàng của con đã có chủ ý. Đích tử của Hình bộ thượng thư năm nay vừa mười sáu tuổi, cũng trạc tuổi con, lại nổi danh tài hoa khắp kinh thành...”

“Không cần! Không cần! Con không cần đích tử Hình bộ thượng thư gì hết!” Tô Nam Tuyết sốt ruột, bật dậy từ trên giường.

“Nếu con không thích nam Càn Nguyên, vậy đích nữ của Đại Lý tự khanh cũng trạc tuổi con, lại là nữ tử nổi danh tài hoa, gả cho nàng ấy cũng xứng đôi.” Trần Hinh Nguyệt tiếp tục khuyên nhủ.

“Không cần! Không cần! Không cần! Con mới không thèm gả cho người mà đến mặt mũi còn chưa gặp bao giờ! Nói là nổi danh tài hoa, ai biết là thật hay giả?” Tô Nam Tuyết lầu bầu, càng nghĩ càng bực bội.

“Hiện giờ vẫn còn thời gian để con lựa chọn. Nhưng khi đến lúc đó, mẫu hoàng con sẽ trực tiếp thay con định đoạt. Con tự cân nhắc cho kỹ đi.” Trần Hinh Nguyệt ôn tồn dặn dò.

Cũng không phải là bà ấy và Nữ đế cố tình bức ép nữ nhi mình thành thân, chỉ là thế cục hiện tại không chỉ có một mình Đại Chu của bọn họ. Ở phía tây còn có Tề quốc dòm ngó, phía bắc lại có bọn người Hồ rình rập. Việc sớm định ra hôn sự cho tiểu công chúa chính là để tránh cho Tề quốc đưa ra lời cầu hôn.

Để tránh cảnh hòa thân, đương nhiên phải nhanh chóng để nàng thành thân mới được. Một tháng sau, sứ đoàn Tề quốc sẽ tới kinh thành, đến lúc đó thì sẽ không còn kịp nữa.