“Ừ ừ!” Tô Nam Tuyết đáp một tiếng rõ to, rồi mới chịu rời khỏi lòng nàng, để nha hoàn giúp mình thay đồ.
Khương Cẩn Thời cúi xuống nhìn lại bộ y phục trên người mình, dây dải hơi lệch, nếp gấp xiêu vẹo, nàng bật cười lớn hơn nữa. Chỉnh lại sơ qua, rồi đi rửa mặt, vấn tóc. Khi nàng xong xuôi thì bên Tô Nam Tuyết cũng vừa rửa mặt xong, ngồi ngay ngắn để nha hoàn chải tóc.
Nàng mở cửa điện, ánh nắng rực rỡ tràn vào khiến nàng hơi nheo mắt. Khương Cẩn Thời khẽ lắc đầu cười, ở nhà chưa bao giờ nàng dậy muộn đến thế, đúng là bị con mèo lười này làm hư rồi.
Hai người dùng bữa trưa xong, Khương Cẩn Thời thấy không thể cứ nằm ỳ thế này mãi nên đề nghị: “Ra Ngự hoa viên dạo một vòng nhé? Ngồi trong đình hóng gió cũng được, còn hơn cứ ru rú trong điện. Giờ cũng chính ngọ, bên ngoài chẳng lạnh đâu.”
Tô Nam Tuyết ngẫm nghĩ một lát rồi gật đầu, vẻ mặt “ta đây nhường ngươi một bước”: “Cũng được, ta cũng mấy hôm rồi chưa đi cho cá ăn.”
Nói đoạn nàng quay sang dặn: “Lạc Thanh, đi chuẩn bị ít thức ăn cho cá. Ta lát nữa muốn cho chúng ăn.”
“Vâng, điện hạ.” Lạc Thanh lập tức gọi tiểu nha hoàn chạy đi chuẩn bị.
“À, tiện thể bảo người chuẩn bị kiệu nữa.” Tô Nam Tuyết uể oải nói thêm.
Khương Cẩn Thời nhướn mày: “Không phải định đi bộ à?”
Mục đích chính của nàng là kéo tiểu công chúa ra ngoài vận động, đâu thể chỗ nào cũng ngồi kiệu!
“Đi bộ… mệt lắm đó.” Tô Nam Tuyết nhìn nàng một cái, rồi lại thỏa hiệp, nhún vai: "Thế này đi, lúc đi thì đi bộ, lúc về chơi mệt rồi thì ngồi kiệu, được không?”
Khương Cẩn Thời bật cười, khẽ gật đầu: “Được, theo ngươi.”
.
Hai người dẫn theo đám nha hoàn ra khỏi điện. Lạc Thanh còn cẩn thận chuẩn bị rượu, điểm tâm và hoa quả cho vào hộp, để lát nữa chơi mệt còn có thể ăn trong đình ở Ngự hoa viên.
Khương Cẩn Thời nắm tay Tô Nam Tuyết, cùng nhau khoác áo choàng dày đi dạo. Thời tiết cuối tháng ba, khí trời mát lạnh dễ chịu, bước ra ngoài cũng không thấy rét.
Chẳng bao lâu, đoàn người đã đến Ngự hoa viên. Cây cỏ đã đâm chồi nảy lộc, còn hoa đào thì nở rộ, hồng phấn rực rỡ một mảnh trời xuân.
Tô Nam Tuyết đã lâu không tới đây, không ngờ hoa đào lại nở đẹp đến vậy. Nàng reo lên như đứa trẻ: “Tỷ tỷ mau nhìn kìa! Cả một mảng hoa đào đều nở rồi, đẹp quá!”
Rồi nàng quay sang dặn: “Lạc Thanh, hái ít cành về cắm trong bình ở tẩm điện của ta nhé.”
“Vâng, điện hạ.” Lạc Thanh dẫn mấy nha hoàn đi hái đào.
Tô Nam Tuyết cũng tự hái vài cành, hăng hái đưa sát đến mũi Khương Cẩn Thời: “Tỷ tỷ ngửi thử xem, thơm lắm!”
Khương Cẩn Thời không phụ lòng, cúi đầu hít một hơi: “Thật là thơm.”
Trong khi Tô Nam Tuyết vui vẻ tung tăng giữa vườn đào, Khương Cẩn Thời thong thả đi sau. Khi ngang qua một gốc đào, một con mèo trắng nhỏ đang nằm cuộn mình dưới tán cây, lười biếng nheo mắt nhìn hai người, ánh mắt hệt như “chủ nhân” của nó vậy.
Khương Cẩn Thời thấy thú vị, liền khom người xuống, ngắm con mèo trắng nhỏ đang cuộn mình dưới tán đào.
“Mèo con?” Nàng khẽ gọi một tiếng, thử đưa tay ra vuốt nó.
Không ngờ con mèo này chẳng những không sợ người, mà còn chủ động rúc tới, lấy cái đầu nhỏ cọ cọ vào cổ tay nàng làm nũng, miệng liên tục kêu “meo meo” nũng nịu.
Khương Cẩn Thời đưa tay xoa xoa lông nó, đuôi mắt cong lên, nụ cười dịu dàng lan khắp gương mặt: “Lạc Thanh, mau sai người lấy ít cá khô tới, con mèo này ngoan quá.”
“Vâng.” Lạc Thanh nhanh chóng sai tiểu nha hoàn đi lấy cá khô, còn cẩn thận dặn bưng theo nước nóng và khăn sạch để lát nữa cho nàng rửa tay.
Lúc này, Tô Nam Tuyết đã đi được một đoạn, tay ôm mấy cành đào đẹp nhất, vốn định khoe với Khương Cẩn Thời, ai ngờ quay đầu lại chẳng thấy bóng nàng đâu.
Đôi mày ngài khẽ nhíu, nàng muốn xem thử rốt cuộc là thứ gì khiến “tỷ tỷ” của mình mải mê đến mức không đi cùng nàng nữa.
Tâm trạng không vui, nàng ôm đào quay ngược trở lại, vừa tới nơi liền thấy… Khương Cẩn Thời đang vui vẻ chơi đùa với một con mèo trắng.
Con mèo không lớn, lông toàn thân trắng như tuyết, dáng dấp quả thật đáng yêu. Nhưng đáng nói hơn là nó biết làm nũng vô cùng, khi thì ngước mắt kêu meo meo, khi thì lấy đầu dụi vào tay nàng, thậm chí còn nằm ngửa phơi bụng, bốn chân giơ lên trời để nàng gãi lông cho.