Chương 46: Dạo này có chuyện gì à?

Cô vẫn rất thích ngủ, nhất là những ngày không cần dậy sớm, có thể thoải mái nằm lười trên giường.

Bạch Niểu đã chịu đủ kiểu sinh hoạt “lành mạnh” rồi.

Cô chỉ thích ngủ đến khi mặt trời lên cao mới thức dậy.

Mang theo suy nghĩ ấy, cô từ từ chìm vào giấc ngủ.

Mấy ngày nay, giấc ngủ của Bạch Niểu không yên ổn chút nào.

Những giấc mơ của cô luôn hỗn loạn, mỗi khi tỉnh dậy đều thấy nước mắt ướt đẫm gương mặt.

Cô không phân biệt được đâu là mơ, đâu là thực tại.

Cô thở gấp, đưa tay tìm cốc nước trên tủ đầu giường.

Nhưng trước khi đầu ngón tay chạm vào mép cốc, cổ tay cô đã bị một ngón tay ấm áp giữ lại.

Một giọng nói trầm thấp vang lên: “Nước lạnh đấy.”

Ngay sau đó, đèn ngủ bên giường được bật lên.

Người đàn ông rót cho cô một cốc nước ấm.

Chỉ đến lúc này, Bạch Niểu mới nhận ra Trình Dự vẫn luôn ngồi cạnh giường nhìn cô.

Nhưng cô chưa kịp phản ứng gì, đã bị anh bế lên đặt vào lòng.

Cô còn chưa kịp định thần thì đã bị anh đút cho uống hết nửa cốc nước.

Sau khi cô uống xong, Trình Dự nâng tay lên, nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt còn đọng lại nơi đuôi mắt cô.

“Gặp ác mộng à?” Anh hỏi khẽ, giọng nói mềm nhẹ, “Sao lại khóc?”

“Không có… chỉ là không thoải mái thôi…” Bạch Niểu thở nhẹ, nhịp thở vẫn còn rối loạn.

Cô vẫn còn mang chút hờn dỗi, ngay cả khi nói chuyện cũng không buồn ngẩng đầu nhìn anh.

Ngón tay của Trình Dự chạm nhẹ vào cằm cô.

Anh không ép cô phải ngước lên, chỉ thấp giọng hỏi: “Dạo này có chuyện gì à?”

Giọng nói của anh rất nhẹ, nhẹ đến mức như hòa tan vào bóng tối.

Nhưng cơ thể Bạch Niểu bỗng chốc cứng đờ.

Không ổn rồi.

Trang Hàm sắp tỉnh lại rồi.

Bạch Niểu thực sự không phải là một người quá thông minh.

Khả năng ứng biến của cô cũng cực kỳ kém.

Ngoại trừ việc dám liều một phen trước mặt Hạ Hựu Đình, thỉnh thoảng gặp chuyện đột ngột, đầu óc cô có thể rơi vào trạng thái đứng máy, đến mức một chữ cũng không nói nên lời.

Toàn bộ sự thông minh của cô đều dùng để lười biếng và trốn tránh trách nhiệm.

Cảm nhận được Trang Hàm sắp tỉnh lại, Bạch Niểu lần đầu tiên quyết đoán đến vậy. Cô vội vã rời khỏi đùi Trình Dự, khẩn thiết nói: "Ngài có thể rời đi trước được không? Đợi lát nữa em ngủ rồi hẵng quay lại."

Gương mặt cô rối loạn, đôi môi kiều diễm như đóa hoa cũng trở nên nhợt nhạt.

Trình Dự cúi mắt nhìn cô, giọng nói trầm nhẹ: "Sao thế, Niểu Niểu?"

Các khớp ngón tay Bạch Niểu bấu chặt lấy chăn mỏng, tim đập dồn dập, trán lấm tấm mồ hôi.

Cô siết chặt tay Trình Dự, giọng run rẩy: "Ngài cứ đồng ý trước được không? Chút nữa em sẽ giải thích."

Chỉ cần hơi cảm nhận được sự tồn tại của Bạch Niểu, Trang Hàm cũng không thể chịu đựng nổi.

Nếu để cô ta phát hiện Bạch Niểu vẫn còn sống, hơn nữa còn có thể kiểm soát cơ thể khi cô ta ngủ, Trang Hàm nhất định sẽ phát điên.