Thẩm Chi Nhu và Lộc Dao quen nhau qua một buổi xem mắt do người thân sắp xếp. Lúc đó, trái tim Lộc Dao đã nguội lạnh, cô chỉ muốn tìm một người để sống an ổn hết đời. Mọi người đều ngưỡng mộ Thẩm Chi …
Thẩm Chi Nhu và Lộc Dao quen nhau qua một buổi xem mắt do người thân sắp xếp.
Lúc đó, trái tim Lộc Dao đã nguội lạnh, cô chỉ muốn tìm một người để sống an ổn hết đời.
Mọi người đều ngưỡng mộ Thẩm Chi Nhu, một người chỉ có dung mạo bình thường, không xe không nhà thế mà lại có thể ở bên một Lộc Dao xinh đẹp và giàu có. Nhưng chỉ mình Thẩm Chi Nhu hiểu, ánh mắt Lộc Dao nhìn cô chẳng khác gì nhìn một món hàng đã được định giá rõ ràng.
Nhưng Thẩm Chi Nhu nghĩ, chỉ cần cô thích Lộc Dao, vậy là đủ rồi. Cô từng không ít lần nghe người bên cạnh Lộc Dao nói rằng: "Đôi mắt của cô giống hệt một người bạn tôi từng quen."
Ban đầu, Thẩm Chi Nhu không để tâm. Nhưng dần dần, cô nhận ra dường như Lộc Dao thích đôi mắt của cô hơn là thích chính cô. Chỉ khi tình cảm dâng trào, Lộc Dao mới quấn lấy cô, gọi cô là "chị" bằng giọng điệu quyến rũ mà mơ màng. Đôi mắt Lộc Dao lúc ấy, phủ một lớp sương mờ, là cảnh tượng Thẩm Chi Nhu chưa từng thấy ngoài những phút giây ân ái.
Sau này, "bạch nguyệt quang" của Lộc Dao trở về. Thẩm Chi Nhu không thể tự dối mình thêm nữa. Cô hỏi Lộc Dao: "Em ở bên chị vì tình yêu hay vì đôi mắt của chị giống cô ấy?"
Lộc Dao khẽ cười, như thể thấy câu hỏi của Thẩm Chi Nhu thật nực cười: "Tình yêu là thứ mà em đã nói từ đầu rằng không thể cho chị được mà."
---
Vài tuần sau, Lộc Dao phát hiện Thẩm Chi Nhu đã mua nhà riêng, xóa sạch dấu vết của mình khỏi cuộc đời cô ấy.
Nhưng Lộc Dao lại bắt đầu thường xuyên nhớ đến sự dịu dàng của Thẩm Chi Nhu, nhớ sự chu đáo của cô ấy, thậm chí nhớ những chi tiết nhỏ nhặt giữa hai người.
Cô bắt đầu vô tình tạo ra những cuộc gặp gỡ "tình cờ", nhưng thái độ của Thẩm Chi Nhu với cô chỉ là lạnh nhạt. Cho đến một lần trong phòng bao của quán bar, cô thấy Thẩm Chi Nhu dịu dàng trò chuyện với một người cô gái khác. Đôi môi người cô gái ấy vô tình lướt qua chiếc áo sơ mi trắng tinh của Thẩm Chi Nhu, để lại một dấu son mờ ám. Trái tim Lộc Dao như bị lưỡi dao sắc nhọn đâm trúng.
Cô bắt đầu tìm đến Thẩm Chi Nhu hết lần này đến lần khác, cầu xin tha thứ.
Thẩm Chi Nhu chỉ lặng lẽ nhìn Lộc Dao. Một lúc lâu sau, cô bất đắc dĩ thở dài: "Dao Dao, chúng ta không hợp nhau."
----
Tóm tắt một câu: Chia tay rồi, người cũ cứ bám lấy tôi không buông?
Cảm giác muốn bộ này se luôn rồi =)) mới chương đầu