Editor: Team Khiết Giới thiệu Trình Thi Vận chết trong một vụ tai nạn xe hơi, hưởng dương 16 tuổi. Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã biến thành một chú mèo con chưa đầy tháng tuổi. Trình Thi Vận thích ứng …
Editor: Team Khiết
Giới thiệu
Trình Thi Vận chết trong một vụ tai nạn xe hơi, hưởng dương 16 tuổi.
Khi mở mắt ra lần nữa, cô đã biến thành một chú mèo con chưa đầy tháng tuổi.
Trình Thi Vận thích ứng rất nhanh, cô cúi xuống liếʍ liếʍ cái chân mèo.
Kể từ sau khi chết, cô có thể biến thành đủ loại động vật. Lần trước biến thành con cá ngoài chợ, suýt chút nữa thì bị người ta bắt làm thịt, đúng là hú vía thật.
Trình Thi Vận hớn hở chạy về nhà, nhưng ngặt nỗi mẹ cô lại bị dị ứng lông mèo, chuyện này biết làm sao bây giờ đây?
Đói meo suốt ba ngày, Trình Thi Vận đang vùi đầu vào đống rác dưới nhà tìm đồ ăn thì nhìn thấy Tạ Thời Cẩn, bạn cùng bàn cấp ba của cô, đang xách một cái túi đi lên nhà cô.
Trong túi đó toàn là tiền đấy!
Giữa thời tiết tháng tám nóng bức, Tạ Thời Cẩn vẫn mặc một chiếc áo thun dài tay. Khi anh giơ tay lên, để lộ một đoạn cổ tay trắng bệch, Trình Thi Vận nhìn thấy trên đó chằng chịt những vết sẹo.
*
Tạ Thời Cẩn thi đỗ Đại học Thanh Hoa, được chính phủ thưởng 150 nghìn tệ.
Anh lấy hai mươi nghìn tệ để mua hũ tro cốt cho bà ngoại, tám mươi nghìn tệ để mua đất mộ, còn năm mươi nghìn thì nhét vào hộp sữa trước cửa nhà Trình Thi Vận.
Gửi tiền xong, Tạ Thời Cẩn quay về nhà, đóng chặt cửa nẻo rồi vặn van bếp ga.
Nhưng anh lại nghe thấy tiếng một cô gái không ngừng gọi tên mình, giống như vô số lần trong mơ, nói với anh rằng: "Tạ Thời Cẩn, đừng sợ."
Tạ Thời Cẩn mở cửa, con mèo con đang cào cửa lảo đảo ngã nhào lên giày anh, ngửa bụng lên, móng vuốt nhỏ xíu cào cào ống quần anh, vừa khóc vừa nói: "Tạ Thời Cẩn, Tạ Thời Cẩn, cuối cùng cậu cũng mở cửa rồi, tớ đói quá đi mất."
Tạ Thời Cẩn sững sờ hồi lâu, sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống. Mấy lần anh đưa tay ra nhưng lại không dám chạm vào cô, bàn tay cứng đờ giữa không trung, giọng nói run rẩy xác nhận: "Trình Thi Vận, là cậu phải không?"
Trình Thi Vận: "Meo!!!" Cậu nghe hiểu tớ nói sao!”
Tuyệt quá đi!
Trình Thi Vận ngẩng cái đầu mèo xù lông lên, cọ cọ vào lòng bàn tay anh, kêu meo meo: "Tạ Thời Cẩn, cậu đừng chết có được không, cậu mà chết thì ai nuôi tớ đây."
*
Hôm đến trường đại học báo danh, Tạ Thời Cẩn đeo theo một cái balo đựng mèo.
Bạn cùng phòng có lòng tốt nhắc nhở anh: "Ký túc xá không cho phép nuôi mèo đâu."
Tạ Thời Cẩn nhìn con chim sẻ nhỏ đang đậu bên cửa sổ với ánh mắt phức tạp, mím môi hỏi: "Thế nuôi chim được không?"
Bạn cùng phòng: "?"
Lúc này Trình Thi Vận đã lại biến thành chim sẻ nhỏ, không bay vào được ký túc xá nên sốt ruột bay vòng vòng ngoài cửa sổ: "Tạ Thời Cẩn, Tạ Thời Cẩn, mau thả tớ vào đi mà..."