Hôm qua lúc đến trời đã sắp tối đen, cái gì cũng chưa nhìn rõ.
Diệp lão đại chào hỏi với người nhà một tiếng, ôm Tình Thiên, dẫn theo năm đứa cháu đi xem cổng thành.
"Cao quá!" Diệp Xương Niên dùng sức ngửa đầu, cổ đều mỏi nhừ: "Cái này phải có một, hai, ba... rất nhiều cái Niên Niên cao như vậy ấy nhỉ?"
"Vậy còn không phải sao, đây chính là thiên hạ đệ nhất quan!" Diệp Xương Triệu khoe khoang từ mới vừa học được tối hôm qua.
"Thiên hạ đệ nhất!" Tình Thiên tuy rằng không hiểu là ý gì, lại cũng đi theo lặp lại nói.
"Bánh rán..."
"Bánh rán mới ra lò thơm nức mũi nóng hầm hập đây..."
Người bán hàng rong gánh gánh đi ngang qua, tiếng rao hàng nháy mắt hấp dẫn sự chú ý của không ít người.
Ngoài cửa thành có rất nhiều xe ngựa của nhà có tiền xếp hàng chờ vào thành, thấy thế đều bắt đầu gọi người bán hàng rong qua.
Người bán hàng rong vừa thấy việc buôn bán tới, vội vàng dừng bước chân, buông gánh xuống, xốc chăn bông đắp bên trên lên, lộ ra bánh rán vàng ươm nóng hầm hập bên trong.
Chỉ nhìn bề ngoài thôi đã có thể tưởng tượng đến độ giòn tan ngọt ngào của nó, lập tức bắt được trái tim của bọn nhỏ.
"Muốn ăn không?" Diệp lão đại hỏi.
"Muốn ăn!" Diệp Xương Niên là người đầu tiên tích cực hưởng ứng.
Diệp Xương Thụy lo lắng hỏi: "Có đắt không ạ?"
Diệp lão đại thấy thế, thả Tình Thiên xuống, đi qua dò hỏi giá cả.
Vừa nghe chỉ cần hai văn tiền một cái, Diệp lão đại liền đếm ra mười hai đồng tiền đưa cho người bán hàng rong.
"Lấy sáu cái."
Thấy Diệp lão đại thế mà lại còn dám tiêu tiền mua đồ ăn cho bọn nhỏ, hai phu thê Thiện gia lén lút đi theo phía sau ghen ghét đến nghiến răng.
Thiện đại nương tử trước đó còn có chút do dự rốt cuộc hạ quyết tâm.
Bà ta nhét nhi tử vào trong lòng ngực Thiện lão đại, ấp ủ một lát liền đỏ hoe vành mắt lao ra, ôm lấy Tình Thiên một trận.
"Tình Thiên... ôi tâm can... nương cuối cùng cũng tìm được con rồi..."
Diễn xuất của Thiện đại nương tử cực tốt, nháy mắt ôm lấy Tình Thiên, nước mắt liền bắt đầu rào rào chảy xuống.
Tình Thiên sợ hãi, bị ôm đến không động đậy nổi, chạy nhanh quay đầu hét lớn: "Cha..."
Ai ngờ Thiện lão đại thế mà lại ôm nhi tử lao ra đáp: "Này, Tình Thiên, cha ở đây này! Tình Thiên, nương con nhớ con đến ăn không ngon ngủ không yên, đều không có sữa cho đệ đệ con bú..."
Ông ta không có diễn xuất tốt như Thiện đại nương tử, chỉ có thể dùng bàn tay to đen thùi lùi che mắt, che giấu việc sấm to mà không có mưa của mình.