Thấy Diệp lão đại tràn đầy mong chờ nhìn mình, Tình Thiên có chút không hiểu ra sao.
Nàng dứt khoát đứng dậy, đem quả thù lù cuối cùng trong tay nhét vào miệng Diệp lão đại.
"Khụ." Diệp lão đại không được như mong muốn, lại còn ăn đồ ăn vặt của hài tử một cách khó hiểu, có chút ngượng ngùng xoay người rời đi.
Xe hành lý bên này đã chuẩn bị xong, trên một chiếc xe đẩy khác ngồi Diệp lão thái, Diệp nhị tẩu, Xương Thụy, Xương Tuyết và Xương Niên.
Cả nhà thu dọn thỏa đáng đang chuẩn bị xuất phát, Quách thị đột nhiên nói: "Không đúng, vì sao nhị tẩu có thể ngồi xe?"
Ngày thường để giảm bớt gánh nặng cho người kéo xe, mấy tức phụ (nàng dâu) đều không có tư cách lên xe.
Nhưng hôm nay Diệp nhị tẩu lại có thể đường hoàng ngồi trên xe đẩy, Quách thị lập tức liền không chịu.
"Suốt ngày chỉ biết nhìn chằm chằm người khác!" Diệp lão thái mắng nàng ta: "Tức phụ lão nhị muốn sửa quần áo cho Tình Thiên, không ngồi trên xe chẳng lẽ ngươi cõng nàng à?"
Quách thị không phục nói: "Không phải chỉ là sửa quần áo thôi sao, ai mà chẳng biết làm! Nương để ta ngồi xe, ta cũng có thể sửa!"
Lời này vừa nói ra, cả nhà đều trầm mặc, ngay cả Diệp lão tứ cũng lộ ra biểu cảm không nỡ nhìn thẳng.
Diệp Xương Tuyết nghe vậy cười ha ha: "Quần áo tứ thẩm làm đẹp lắm, tay áo may ở trên eo, có thể trực tiếp dùng làm đai lưng luôn!"
Vừa nghe lời này, mọi người cũng đều không nhịn được nữa, sôi nổi cười ra tiếng.
Lúc trước khi Quách thị gả vào cửa, theo tập tục phải làm cho phụ mẫu của trượng phu mỗi người một bộ quần áo để mặc trong tiệc cưới.
Một là tỏ vẻ sau khi qua cửa sẽ hiếu thuận phụ mẫu của trượng phu, hai là cũng muốn bày ra tay nghề của tân nương tử cho thôn dân xem.
Lúc ấy Diệp lão gia tử đã qua đời, Quách thị chỉ cần làm cho Diệp lão thái một bộ là được.
Nàng ta lại vẫn cứ lề mề, mãi cho đến một ngày trước đại hôn mới sai người đưa tới.
Diệp lão thái nhận lấy quần áo rũ ra nhìn xem, cả nhà liền cười như điên.
Đường kim mũi chỉ không khít khao thì cũng thôi đi, tay áo còn may một bên cao một bên thấp, căn bản không có cách nào mặc được.
Cuối cùng vẫn là Diệp nhị tẩu thức một đêm sửa lại, lúc này mới không để nàng ta và Diệp gia mất mặt trong ngày tiệc cưới.
Quách thị bị cười đến trên mặt có chút không nhịn được, không vui lầm bầm nói: "Sửa tốt sửa kém thì thế nào, mặc được chẳng phải là được rồi sao, cũng không phải đi tuyển phi."