Chương 21

Tô Thiên Nguyệt tiếp lời: “Trong Huyền Nguyên giới, tu sĩ Đại Thừa được người đời biết đến tổng cộng hai mươi vị, mà tinh thông đạo thuật nhân quả chỉ có ba: Chân Huyền Tử của Thái Nhất Tông, Thiên Vọng Chân Quân của Đãng Khí Tông, cùng Tiêu Dao Tán Nhân của Mộc thị nhất tộc.”

Tần Nghê Vân lại bổ sung: “Thiên Vọng Chân Quân tuy giỏi đạo thuật nhân quả, nhưng vốn là kiếm tu, thường dùng sát kiếm chi đạo trấn áp kẻ địch. Tiêu Dao Tán Nhân nổi danh với thuật luyện đan, hành sự linh hoạt, ít khi kết oán với người. Chỉ có Chân Huyền Tử là thần bí nhất, tu đồng thời nhiều đạo, chưa từng hiển lộ sở trường cụ thể.”

Ôn Thư Dung quay sang nhìn Tô Thiên Nguyệt, hỏi: “Chân Huyền Tử là tiền bối trong môn hạ của Tô đạo hữu, đạo hữu đối với người này liệu có hiểu biết tường tận?”

Tô Thiên Nguyệt khẽ lắc đầu, ngữ khí có phần cảm khái: “Người ấy là chưởng tọa Thái Hòa phong. Kể từ khi ta bái nhập Thái Nhất Tông đến nay, chưa từng gặp qua một lần. Không giấu gì hai vị đạo hữu, có lúc ta thậm chí còn hoài nghi, chẳng rõ người ấy có còn tồn tại trên thế gian nữa hay không.”

Ôn Thư Dung hơi nhướng mày: “Sao lại nói thế?”

Tô Thiên Nguyệt giải thích: “Ôn đạo hữu hẳn cũng biết, Thái Nhất Tông mỗi năm năm đều tổ chức một lần nội môn đại tỷ, người tham dự đều là những tu sĩ Trúc Cơ chưa bái sư. Theo quy tắc tông môn, kẻ đoạt giải nhất có quyền tùy ý chọn một vị trưởng bối làm thầy, tại chỗ hành lễ bái sư.”

Ôn Thư Dung khẽ gật đầu: “Việc này ta quả thực có nghe nói qua.”

Tô Thiên Nguyệt tiếp lời: “Kể từ khi ta nhập tông đến nay, nội môn đại tỷ đã cử hành tám lần. Trong tám lần ấy, có năm đồng môn đoạt giải nhất, đều chỉ đích danh muốn bái Chân Huyền Tử làm sư phụ. Thế nhưng hồi đáp nhận được lại giống hệt nhau: Rằng người đang bế quan, không tiện thu đồ, bảo họ hãy chọn danh sư khác.”

Tần Nghê Vân bỗng nhớ ra, liền nói: “Ta nhớ bên ngoài từng có lời đồn, rằng Chân Huyền Tử từ trước đến nay chưa từng thu đồ đệ?”

Tô Thiên Nguyệt khẽ gật đầu: “Quả thật là vậy. Nếu không, các đồng môn kia đã chẳng đồng loạt cầu bái nhập môn. Dẫu sao, danh hào đại đệ tử của một phong chưởng tọa cũng không phải chuyện nhỏ.”

Ôn Thư Dung lặng lẽ lắng nghe, trong lòng sóng ngầm cuộn trào, tâm niệm chuyển xoay trăm lượt.

Trong giấc mộng kia, người gọi là Chân Huyền Tử chưa từng xuất hiện, nàng không thể xác định thiên mệnh ngọc sách có liên quan gì đến người đó hay chăng.

Nếu quả thật mọi sự đều do một tay người kia bày bố, thì mục đích của hắn rốt cuộc là gì?

Thiên Mệnh Ngọc Sách đã tiết lộ cho nàng biết vận mệnh bi thảm vốn định sẵn, mà nay mọi hành động nàng thực hiện đều xoay quanh việc nghịch chuyển mệnh số ấy.

Nếu không có vật ấy, liệu nàng có cứ thế thuận theo số phận mà bước tiếp?

Nhưng những hành động trong giấc mộng lại hoàn toàn trái ngược với bản tính thực tại của nàng.

Có thể nói, Ôn Thư Dung trong mộng chẳng qua là một con rối mang hình dáng nàng, bị một thế lực vô hình điều khiển, làm ra những chuyện tàn độc mà bản tâm nàng chưa từng nghĩ đến.

Vậy kẻ địch chân chính rốt cuộc mưu đồ điều chi?

Nếu mục đích là để khống chế nàng, khiến nàng lặp lại giấc mộng hư huyễn kia, thì đâu cần phải báo trước mọi chuyện. Cứ thừa lúc nàng không chút phòng bị mà ra tay, chẳng phải càng dễ dàng hơn sao?

Nhất định có điểm then chốt nào đó nàng đã bỏ sót!

Ôn Thư Dung hồi tưởng lại từng chi tiết trước và sau khi trông thấy thiên mệnh ngọc sách, đến một khắc nào đó, linh quang bừng sáng trong đầu, nàng thất thanh thốt lên: “Là khí vận!”

Bên cạnh, Tô Thiên Nguyệt chau mày nghi hoặc: “Khí vận gì cơ?”

Ôn Thư Dung nhìn sang thiếu nữ áo trắng, trong mắt lộ vẻ lo lắng, cảm nhận được không có cấm chế ngôn ngữ nào giáng xuống, bèn vội nói: “Nếu ta đoán không sai, kẻ đứng sau mọi chuyện rốt cuộc là nhắm vào sư tỷ. Hắn muốn đoạt lấy khí vận trên người sư tỷ!”

Tần Nghê Vân - nữ tử mang khí vận thiên đạo gia thân, nếu mưu đồ kia thành công, kẻ ẩn trong bóng tối sẽ thu được lợi ích to lớn không thể tưởng tượng.

Thiên mệnh ngọc sách tiết lộ vận mệnh đã định của Ôn Thư Dung, chính là để gợi lên oán độc trong lòng nàng, mượn tay nàng mà ra tay với Tần sư tỷ.

Một người bị thù hận che mờ tâm trí, giá trị mang lại còn vượt xa một con rối chịu sự giật dây.

Chỉ tiếc rằng nàng không đi theo con đường mà hắn đã sắp đặt, vô hình trung khiến cục diện hắn vạch ra rối loạn.

Còn nữa, vận mệnh đã định liệu có thực tồn tại? Hay đây vốn là một trường hư cảnh, do chính tay kẻ ấy bày ra từ đầu đến cuối?

Nghĩ đến đây, Ôn Thư Dung muốn mở miệng tiếp tục nói ra bốn chữ “Thiên Mệnh Ngọc Sách”, song lần này, lời còn chưa ra khỏi miệng, đã có một cỗ lực lượng vô hình từ nơi tối tăm giáng xuống thân thể nàng.