Không ai có thể ngờ được rằng đại dịch zombie lại bùng phát một cách đột ngột như vậy. Trang Tử Thù, vì muốn tự bảo vệ mình, đã mở cửa ban công bên cạnh, nhưng lại vô tình nhặt được một con cá mặn zom …
Không ai có thể ngờ được rằng đại dịch zombie lại bùng phát một cách đột ngột như vậy.
Trang Tử Thù, vì muốn tự bảo vệ mình, đã mở cửa ban công bên cạnh, nhưng lại vô tình nhặt được một con cá mặn zombie hàng xóm đang đói bụng và buông xuôi số phận.
Cậu gãi đầu đầy hoang mang, rốt cuộc thì một con zombie nên được nuôi dưỡng như thế nào đây?
Zombie hàng xóm: “Hớ hớ...” (Cho tôi ăn!)
Trang Tử Thù cầm miếng thịt lợn trong tay, chỉ vào tủ đồ ăn vặt nhà hàng xóm, biểu thị: [Tôi muốn cái đó.]
Zombie hàng xóm: “Hớ hớ...” (Cho tôi ăn!)
Trang Tử Thù: "Tôi chỉ muốn cái đó!"
Zombie hàng xóm: “Hớ hớ!”
Trang Tử Thù: "Cái đó!"
Cuối cùng, con zombie hàng xóm không quá thông minh đành chấp nhận số phận, vất vả kéo tủ đồ ăn vặt của mình ra trước cửa sắt.
Sau khi được cho ăn no nê, nó liền duỗi người nằm bẹp trên tấm thảm tatami ngoài ban công, mặc kệ thế giới.
Nhưng mỗi khi đói bụng, nó lại lồm cồm bò dậy, dùng hết sức gõ “keng keng” vào cánh cửa sắt.
[Cậu hiểu không? Tôi đói rồi đấy!]
Thực ra, thứ nó muốn ăn nhất vẫn là người đã cho nó ăn kia.
Nhưng Trang Tử Thù đã quyết định phải dạy cho nó biết: Có những người không thể cắn! Ví dụ như cậu!
Là một con cá mặn zombie đầy nhân tính, sao có thể làm ra hành động dã man như cắn người chứ!
Nhưng phải dạy một con cá mặn lười biếng, ngày ngày chỉ nằm phơi nắng, thì nên bắt đầu từ đâu đây?
Lần đầu tiên, khi Trang Tử Thù trực tiếp đưa miếng thịt đến trước mặt zombie hàng xóm, nó lập tức lao tới, lách qua miếng thịt mà cắn thẳng vào cánh tay cậu.
Trang Tử Thù mặt không cảm xúc, liền tặng cho nó một gậy.
Zombie cá mặn: “Hớ... hớ hớ...” (Bực rồi!) Ôm đầu trốn vào góc thảm tatami, giận dỗi không thèm để ý đến cậu nữa.
Thế là, Trang Tử Thù cắt khẩu phần ăn của nó trong một ngày.
Ngày hôm sau, cậu thu hoạch được một con cá mặn liệt nửa người trên, miệng há ra “hớ hớ” gọi tên cậu.
Trang Tử Thù giơ ngón tay cái lên, khen ngợi nó rất có cốt khí.
Sau đó, cắt luôn khẩu phần ăn ngày thứ hai.
Đến ngày thứ ba, con cá mặn liệt nửa người đã biến thành cá mặn rưng rưng nước mắt gõ bát xin ăn.
Trang Tử Thù cười híp mắt, lần thứ hai đưa miếng thịt qua song cửa.
Zombie hàng xóm không hề do dự, một lần nữa lao thẳng vào cánh tay cậu, và lại nhận được một gậy cùng thêm một ngày nhịn đói.
Ngày thứ tư, chưa đợi Trang Tử Thù đưa thịt đến, con cá mặn đã rất hiểu chuyện, vội vàng tự tay chộp lấy miếng thịt, hoàn toàn không dám đυ.ng vào một chút nào trên người cậu nữa.
Lòng người hiểm ác quá! Cuối cùng, cá mặn cũng học được sự khác biệt giữa một bữa no và được ăn no mỗi bữa.
Như vậy, khóa huấn luyện cá mặn ngắn hạn của Trang Tử Thù cuối cùng cũng có thể khép lại viên mãn.
🌿 Một câu chuyện nhỏ về cuộc sống chạy nạn trong mạt thế, nơi tôi nuôi dưỡng một con cá mặn zombie.
Nhân vật chính: Trang Tử Thù, Tống Câu.
Tóm tắt: Làm thế nào để nuôi một con cá mặn zombie?
Chủ đề: Đừng buông xuôi! Hãy nỗ lực vươn lên!