“Cậu làm gì mà bất cẩn thế?” Tô Diệp đóng hộp y tế lại, cau mày: “May mà vết thương không sâu, nếu không nhiễm trùng thì phiền phức rồi.”
Giang Phi Lộc nhìn lớp băng quấn quanh tay mình, có chút xấu hổ: “Đàn anh, lại làm phiền anh rồi, xin lỗi.”
Hắn vừa rửa bát xong, thì nhìn thấy bên cạnh có hai quả cam, nghĩ bụng làm một đĩa trái cây sau bữa ăn cho đàn anh, để chứng minh mình ở lại cũng có ích… Ai ngờ lại gây thêm phiền phức, khiến đàn anh đang làm việc cũng phải bỏ dở để chăm sóc hắn.
Nhìn khuôn mặt tội nghiệp của thiếu niên to xác trước mặt, cuối cùng Tô Diệp cũng mềm lòng: “Thôi, tôi bảo cậu ở lại thì cứ ở lại đi.” Ngừng một chút, anh nói thêm: “Tạm thời cứ xem ti vi đi, tôi vào dọn lại bếp.”
Chỉ là giờ này trên ti vi toàn là tin tức buổi tối, không có chương trình gì hay, Giang Phi Lộc cũng không có hứng thú, liền đi theo vào bếp xem Tô Diệp đang làm gì.
Hắn thấy Tô Diệp đang lau sạch vết nước bên bồn rửa, sau đó tiện tay vệ sinh cả máy hút mùi và lau sàn nhà. Ngay cả bộ bát đũa Giang Phi Lộc đặt hơi lệch cũng được anh sắp xếp lại ngay ngắn.
Hoá ra đàn anh bị ám ảnh cưỡng chế nhẹ, ngay cả những chi tiết nhỏ nhặt cũng không thể bỏ qua.
Giang Phi Lộc lặng lẽ ghi nhớ điều này.
“Cậu bị đuổi khỏi nhà từ hôm qua, vậy đêm qua ngủ ở đâu? Có đặt khách sạn không?”
Tô Diệp vừa nặn xà phòng rửa tay, vừa quay đầu nhìn thiếu niên đang đứng ở cửa.
Lớp bọt trắng sữa trên ngón tay Tô Diệp bị dòng nước cuốn trôi, để lộ những ngón tay thon dài trắng trẻo, đốt ngón giữa tay phải còn có vết chai vì cầm bút lâu năm.
Giang Phi Lộc gãi đầu ngượng ngùng: “... Ờm, trong người không có đủ tiền, thẻ cũng bị khóa nên em ngủ tạm ở cây ATM tự động gần khách sạn.”
Hắn cười khổ: “Không ngờ một cậu ấm như em cũng có ngày phải ngủ ngoài đường như vậy.”
Tô Diệp cũng mỉm cười: “Không ngờ nam sinh trời không sợ, đất không sợ ngày xưa lại có ngày lang thang đầu đường.”
Giang Phi Lộc cười gượng hai tiếng.
Dọn dẹp xong, Tô Diệp tiếp tục chấm bài cho sinh viên, còn Giang Phi Lộc thì ngồi bên cạnh quan sát.
Hắn nhớ lại lần đầu biết đến Tô Diệp là trong lễ khai giảng đầu năm lớp 6. Khi đó, Tô Diệp đại diện khối trung học phổ thông lên phát biểu, giọng điệu bình thản mà đầy khí chất. Từ lúc ấy, hắn đã nghe đồn Tô Diệp là nhân vật huyền thoại của khối cấp 3, học giỏi toàn diện, đạt giải ở mọi cuộc thi lớn nhỏ, là hình mẫu hoàn hảo khiến người khác ngưỡng mộ.
“Đàn anh, bây giờ anh đang dạy ở đại học nào vậy?”
Tô Diệp đang chăm chú viết bài, chưa kịp trả lời thì Tô Thiến Thiến từ bên ngoài đã nhảy vào nói thay.
“Anh em bây giờ là giáo sư của Đại học Nam Phương, ghê chưa? Là giáo sư trẻ nhất trong trường đó.” Cô bé vừa vào bếp lấy nước vừa nói với Giang Phi Lộc: “Bái phục chưa?”
Giang Phi Lộc lập tức nghiêm trang ngồi thẳng lưng, chắp tay: “Siêu bái phục, bái phục đến độ đầu quỳ sát đất.”
Tô Thiến Thiến đảo mắt: “Giả trân quá rồi.”
Giang Phi Lộc biện bạch: “Thật mà!”
Tô Diệp vẫn dán mắt vào màn hình: “Ừm, tôi cũng nghĩ vậy.”
Giang Phi Lộc: “…”
“Hừ.” Tô Thiến Thiến làm mặt quỷ với hắn, bưng ly nước đi về phòng: “Anh, em đi ngủ đây.”
Nghe em gái nói vậy, Tô Diệp mới ngẩng đầu lên, thấy đồng hồ trên tường đã chỉ gần 11 giờ. Anh dừng tay trên bàn phím, dứt khoát gập laptop lại.
“Lại đây, tôi đưa cho cậu bộ đồ ngủ.”
Vì Giang Phi Lộc cao hơn mình, Tô Diệp chọn một bộ đồ rộng rãi hơn trong đống đồ của mình: “Tắm xong thì mặc bộ này, nhớ đừng để vết thương dính nước.”