Nguyên Lí là một người lo liệu hậu cần giỏi trên chiến trường. Qua một đêm, y xuyên không về thời cổ đại trở thành tiểu nhi tử của nhà quan viên nọ, bị cha mẹ đưa đến Sở Vương phủ để xung hỉ cứu trưởn …
Nguyên Lí là một người lo liệu hậu cần giỏi trên chiến trường.
Qua một đêm, y xuyên không về thời cổ đại trở thành tiểu nhi tử của nhà quan viên nọ, bị cha mẹ đưa đến Sở Vương phủ để xung hỉ cứu trưởng tử phủ Sở vương bị bệnh sắp chết.
Con thứ Sở Hạ Kiều vội vã bôn ba từ trên chiến trường trở về Sở vương phủ, áo giáo trên người còn chưa kịp cởi đã vào bái đường thành thân với Nguyên Lí.
Nguyên Lí ngửi thấy trên người hắn toàn mùi máu tươi và bụi đất liền chắc chắn người này là một nhân vật nguy hiểm.
Đêm đó, Sở Hạ Triều lại muốn thay huynh trưởng uống rượu hợp cẩn cùng y.
Nguyên Lí ý cười dịu dàng: “Mời tướng quân.”
Ngón tay trắng như ngọc nâng chén rượu , hàng mi rũ thấp đổ bóng trên gương mặt.
Sở Hạ Triều cười như không cười mà trong chốc lát hắn đã một tay nâng chén rượu uống một hơi cạn sạch.
Không lâu sau đó, trưởng tử Sở vương phủ bệnh nặng qua đời, Sở Hạ Triều và Nguyên Lí lên ngựa đi thẳng đến biên cương.
Nguyên Lí tiếp tục ở lại thời cổ đại này, trên chiến trường phát huy khả năng thế mạnh của mình.
Tạo ra nhiều lương thực, nuôi dưỡng dê bò, mở ra hướng đi mới, chữa bệnh cứu người.
Nguyên Lí suốt ngày chìm trong công vụ, giúp thiên quân vạn mã từ uy đến uy mãnh hùng tráng, cứu chữa người bệnh trấn an lòng quân, quân doanh ngày càng phát triển, các tướng sĩ nhìn thấy y liền giống như nhìn thấy cơm cha áo mẹ.
Chỉ có nam nhân đưa y tới nơi này là suốt ngày sắc mặt âm trầm: “Người thành thân với ngươi là ta, người uống rượu hợp cẩn với ngươi là ta, người động phòng với ngươi cũng là ta, ngươi cũng phải nhìn đến ta.”
Trời sinh người quả quyết, dũng cảm, chiến thần tướng quân lại phải chịu sự lạnh nhạt của ngươi hả?
Truyện này còn ra không ad ơi