Chương 34

Thật khiến người ta cảm thấy ghê tởm.

Nụ cười trên mặt Bùi Quan Chúc càng sâu, hắn nắm lấy ngón út của Hạ Kiêm, chậm rãi đứng dậy.

“Biểu muội, đứng lên đi. Cùng biểu ca đến một nơi.”



Băng qua con đường nhỏ rợp bóng hoa, Hạ Kiêm bị Bùi Quan Chúc dắt tay, dẫn thẳng đến hành lang phía sau.

“Ta thực sự có việc vào buổi trưa.” Hạ Kiêm ở phía sau vội vàng gọi hắn lại.

“Bùi công tử đừng đi tiếp nữa. Có chuyện gì thì nói ở đây không được sao?”

“Không được.” Bùi Quan Chúc quay đầu lại, khóe môi khẽ nhếch lên, ý cười ẩn hiện.

Nụ cười ấy khiến Hạ Kiêm cảm thấy vô cùng khó chịu. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng kể từ khi bước vào hành lang sau, bầu không khí xung quanh Bùi Quan Chúc đã hoàn toàn thay đổi.

Hắn cười rạng rỡ, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn hẳn thường ngày như thể phía trước có một điều gì đó thực sự khiến hắn vui vẻ đang chờ đợi.

Nhưng…

Thứ có thể làm Bùi Quan Chúc vui đến mức này, tuyệt đối sẽ không có lợi cho nàng. Chưa kể, lúc này đã sắp đến chính Ngọ - thời điểm nàng hẹn gặp lão nô Xướng Nô.

“Bùi công tử, ta cũng muốn đi với ngươi, nhưng ta thực sự có việc. Chúng ta đợi đến chiều rồi quay lại được không?”

“Không được.”

Bùi Quan Chúc siết nhẹ ngón út, tiếp tục kéo nàng tiến về phía trước.

“Biểu muội hết lần này đến lần khác từ chối ta, rốt cuộc là có chuyện gì quan trọng đến vậy?”

Câu nói này nghe qua thì có vẻ rất bình thường nhưng không hiểu sao, Hạ Kiêm lại cảm thấy trong lời nói của hắn có chút ý vị hả hê đầy ác ý.

Nàng sớm đã miễn dịch với tiếng “biểu muội” mà hắn gọi suốt từ nãy, cẩn thận cân nhắc rồi mở miệng: “Ta...”

“Không đúng.” Bùi Quan Chúc đột ngột cắt ngang lời nàng.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm dải phát đái đỏ trên mái tóc đen của hắn khẽ bay lên. Hắn dừng bước, quay đầu lại, dùng một giọng điệu vô cùng kỳ lạ, trang trọng đến mức quỷ dị để sửa lại lời nàng vừa nói.

“Không đúng. Nàng không nên nói như vậy. Nàng phải nói... ‘hồi bẩm biểu ca’, đúng không?”

Tim Hạ Kiêm chấn động mạnh một cái, như thể bị lời nói của hắn đột ngột đập mạnh vào. Nàng ngẩng đầu lên, đối diện trực tiếp với ánh mắt của Bùi Quan Chúc.

Đôi mắt xinh đẹp kia, dưới ánh mặt trời trở nên tuyền đến mức sâu thẳm, không phản chiếu dù chỉ một tia sáng.

Nàng không biết Bùi Quan Chúc rốt cuộc bị làm sao, nhưng bản năng thứ sáu mách bảo nàng có điều gì đó rất không ổn. Toàn thân nàng nổi da gà, ngay cả ngón út bị hắn nắm lấy cũng cứng đờ đến mức không thể động đậy.

Hạ Kiêm lặng thinh hồi lâu, không dám lên tiếng.

Bùi Quan Chúc nhìn nàng chằm chằm vài giây, rồi đột nhiên bật cười hai tiếng kỳ quái, không rõ là chế giễu hay thích thú. Sau đó, hắn tiếp tục kéo nàng đi về phía trước, không hề chậm lại.

Cuối cùng, hai người dừng lại trước một hoa sảnh hoang phế từ lâu.

Hạ Kiêm không hiểu nổi Bùi Quan Chúc đã làm thế nào mà lại tìm ra một nơi như thế này trong Tĩnh Tự Trì. Toàn thân nàng căng cứng, cảnh giác đến cực điểm.

Hắn đã dẫn nàng đi quá xa. Nơi này đừng nói là có người qua lại, ngay cả mèo chó cũng chẳng buồn bén mảng.

Thiếu niên vẫn nắm lấy ngón út của nàng, khe khẽ ngâm nga một giai điệu xa lạ. Gương mặt tái nhợt của hắn hiếm khi có chút sắc hồng, khóe môi mang theo một nụ cười quỷ dị. Hắn cúi người, từ mặt đất nhặt lên một vật gì đó.

Hạ Kiêm tò mò, nghiêng người nhìn qua. Chỉ thấy bàn tay trắng bệch của hắn đang cầm một chiếc rìu nhỏ, giơ cao lên rồi nhanh chóng, gọn gàng chặt đứt xích sắt khóa cửa hoa sảnh.

Lưỡi rìu bổ xuống, để lại một vết nứt sâu hoắm trên cánh cửa gỗ. Hạ Kiêm rùng mình một cái.

Chết tiệt!

Là rìu!

Rìu!

Hắn cầm rìu!

Nàng điên cuồng lục lọi ký ức, cố nhớ xem mình đã đắc tội Bùi Quan Chúc ở đâu, nhưng hoàn toàn không tìm ra manh mối. Từ lúc hắn xuất hiện ở Tĩnh Tự Trì tối qua, hắn đã không còn bình thường.

Dường như ở nơi này, chính là lúc nàng phải chết. Dù có trốn thế nào, cũng không thoát được. Một cơn gió nhẹ thổi qua, cánh cửa gỗ mục nát lắc lư, rồi chậm rãi mở ra.

Bùi Quan Chúc nắm chặt rìu trong tay, đôi đồng tử đen sâu thẳm như hố rỗng, tràn đầy u ám. Hắn quay đầu lại, khóe môi nở nụ cười rực rỡ: “Đi thôi, biểu muội.”

Đây chẳng lẽ là lúc nàng trở thành kẻ đầu tiên chết dưới lưỡi rìu của tên sát nhân này sao?!

Lời vừa dứt, cảm giác đau nhói từ ngón út bị kéo chặt lập tức truyền đến. Bùi Quan Chúc siết chặt ngón tay, dùng lực kéo nàng mạnh hơn, không cho nàng cơ hội lùi lại. Trong đầu bỗng vang lên âm thanh chói tai...

[Cảnh báo! Cảnh báo! Khẩn cấp! Mạng sống của ký chủ sắp gặp nguy hiểm nghiêm trọng! Cảnh báo! Cảnh báo!]

Tiếng cảnh báo từ Hệ thống vang lên inh ỏi trong đầu, chấn động đến mức nàng cảm thấy đầu óc sắp nổ tung. Chân nàng khẽ khuỵu, cả người gần như bị hắn kéo qua bậc cửa. Trong cơn hoảng loạn, Hạ Kiêm vội đưa tay còn lại, siết chặt lấy ống tay áo của Bùi Quan Chúc.

“Bùi công tử, ta thực sự phải đi! Ta có chuyện gấp! Những gì ngươi muốn cho ta xem, ta đã nhìn thấy rồi! Ngươi để ta đi đi! Nếu còn không đi, ta thực sự không kịp nữa!”

“Ừ.”

Bùi Quan Chúc gật đầu, nhưng hoàn toàn làm như không nghe thấy. Hắn vẫn nắm chặt ngón út của nàng, tiếp tục kéo nàng đi về phía trước.

Bên trong hoa sảnh, bụi bặm bốc lên mù mịt, những hạt bụi nhỏ lơ lửng trong tia nắng xuyên qua khe cửa, xoay tròn rơi xuống chậm rãi. Hạ Kiêm bị hắn lôi đi, ngón út đau nhức như sắp gãy lìa, nhưng vẫn không thể thoát ra.

Chiếc rìu trong tay hắn lê trên mặt đất, phát ra tiếng ken két chói tai, từng nhịp kéo lê như đang cưa đứt thần kinh của nàng.

Trong đầu, tiếng cảnh báo của Hệ thống càng lúc càng gấp gáp, càng lúc càng chói tai.

“Bùi Quan Chúc.” Giọng nói vang lên từ phía sau bình tĩnh đến cực điểm, như một lưỡi dao sắc bén cắt đứt cơn cuồng loạn đang dâng trào trong hắn.

Bùi Quan Chúc khẽ sững lại, bước chân đang tiến về phía trước đột ngột dừng hẳn. Hắn quay đầu nhìn nàng, ánh mắt tràn đầy nghi hoặc.

Nước mắt thiếu nữ rơi như chuỗi trân châu đứt đoạn, từng giọt từng giọt lăn dài từ đôi mắt mở to, rơi xuống má, nhỏ lên y phục. Trên khuôn mặt nàng không còn chút biểu cảm nào, không còn vẻ sinh động linh hoạt thường ngày, chỉ còn lại sự trống rỗng lạnh lẽo. Cảnh tượng này khiến lòng người khó chịu một cách kỳ lạ.

“Ta thực sự không biết phải làm thế nào để khiến ngươi vui vẻ nữa.” Những giọt lệ lặng lẽ thấm vào cổ áo trước ngực, loang thành từng vệt tròn sẫm màu.

“Ta cảm thấy… tất cả những gì ta làm, dường như đều vô ích.” Giọng thiếu nữ yếu ớt, mang theo tiếng nức nở nghẹn ngào, hàng mi dài ướt đẫm vì nước mắt.

Nàng đưa tay lên lau đi những giọt lệ, rồi khẽ cựa ngón út, muốn thoát ra khỏi bàn tay đang siết chặt kia nhưng không thể rút ra được.

Nàng liền dứt khoát kéo bàn tay Bùi Quan Chúc, đặt lên gò má lạnh như bạch ngọc của mình. Làn da nàng mềm mại, mát lạnh, nhưng khi chạm vào chỉ toàn là nước mắt.

Bàn tay trắng bệch của hắn ướt sũng, dính đầy những giọt lệ ấm nóng. Dưới ánh nhìn sững sờ của Bùi Quan Chúc, Hạ Kiêm lặng lẽ xoay cổ tay, nhẹ nhàng thoát khỏi ngón út bị trói buộc. Sau đó, nàng chủ động đan chặt mười ngón tay với hắn.

Bàn tay nữ nhi nhỏ nhắn và tinh tế đến vậy, khác hẳn với bất kỳ ai. Trên người nàng không vương mùi phấn son nồng nặc, đầu ngón tay không nhuộm sắc đỏ của cánh đào.

Ánh mắt nàng nhìn hắn không hề chứa chút tình ý nào nhưng lại thẳng thắn đến mức chạm thẳng vào lòng người.

“Kính ca ca, chỉ lần này thôi, hãy mềm lòng với ta đi.”

Thiếu nữ lên tiếng, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng lại như một viên đá, rơi thẳng xuống đáy lòng Bùi Quan Chúc, tạo thành từng vòng gợn sóng không thể kìm nén.

Đến khi hắn hoàn hồn... Người đã không còn ở đó. Không biết từ khi nào, nàng đã rút tay khỏi hắn, giống như một con thỏ trắng nhanh nhẹn, lao thẳng vào bụi cỏ rậm rạp, biến mất không dấu vết.