Hạ Kiêm trằn trọc suốt đêm, không ngủ ngon giấc.
Đến ngày hôm sau, trời quang mây tạnh. Bên ngoài điện, một sa di ni nhẹ nhàng gõ cửa ba tiếng. Ba tiếng gõ cửa vang lên, nhưng trong phòng không có chút động tĩnh nào.
Sa di ni lặng lẽ thở dài, định như mọi lần nhẹ giọng nói một câu “quấy rầy”, rồi đẩy cửa bước vào. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, cánh cửa lại được kéo mở từ bên trong.
Vị tiểu thư quý tộc từ Bùi phủ đến đang đứng ngay trước cửa, y phục chỉnh tề, tóc mai được chải chuốt gọn gàng, trông rạng rỡ hơn hẳn thường ngày. Ngay cả giọng nói khi cất lên cũng mang theo vẻ trong trẻo đầy sức sống của một thiếu nữ.
“Ta dậy rồi, chúng ta đi thôi!”
Sa di ni hơi ngẩn người, nhưng nhanh chóng hoàn hồn, chuẩn bị dẫn Hạ Kiêm xuống bậc thềm.
Thế nhưng, đúng lúc đó, từ phía xa vang lên một loạt tiếng bước chân vòng qua hành lang, nhanh chóng tiến lại gần. Thiếu niên khoác một thân hồng y, từng bước nhàn nhã tiến về phía trước.
Làn da hắn trắng như tuyết mùa đông, ánh mặt trời rọi xuống người hắn trong chớp mắt, nhưng lại bị những cây cột hành lang ngăn cách, khiến bóng sáng đan xen, khi tỏ khi mờ.
Hắn dẫn theo hai tiểu sa di, đi qua mấy đoạn sáng tối đan xen, cuối cùng dừng lại, cách Hạ Kiêm và sa di ni một bước chân. Hắn khẽ cong môi, thản nhiên mở miệng: “Biểu muội, vẫn khỏe chứ?”
Giọng thiếu niên trong trẻo lạnh lùng, nghe vô cùng dễ chịu, nhưng Hạ Kiêm thì như bị sét đánh ngang tai.
Bùi Quan Chúc mỉm cười với nàng, dáng vẻ phong nhã, ôn hòa hữu lễ, như thể đêm mưa hôm qua chỉ là một giấc mộng hoang đường mà nàng tự tưởng tượng ra.
Nhưng Hạ Kiêm biết đó không phải là mơ. Tại sao Bùi Quan Chúc đột nhiên gọi nàng như vậy?Sắc mặt Hạ Kiêm khó coi đến cực điểm.
Sa di ni bên cạnh, người phụ trách tiếp đãi nàng, thấy vẻ mặt nàng khác thường liền lo lắng hỏi: “Hạ đàn việt có chỗ nào không khỏe sao?”
Lời vừa dứt, hai tiểu sa di đứng sau Bùi Quan Chúc cũng tò mò thò đầu ra quan sát nàng. Bùi Quan Chúc bước lên trước, khẽ cúi người, nghiêng đầu quan sát nàng từ trên cao.
Hạ Kiêm hạ mắt, liếc nhìn hắn, đáy mắt hắn ẩn chứa ý cười, đôi ngọc đỏ nơi vành tai dưới ánh mặt trời lóe lên một tia sáng chói mắt. Có vẻ như tâm trạng hắn hôm nay rất tốt.
“Biểu muội?”
Hạ Kiêm thở ra một hơi, khóe môi nhếch lên, hàng mi khẽ cong, giả vờ điềm nhiên đáp lại: “Bùi công tử bình an.”
Nụ cười trong mắt Bùi Quan Chúc thoáng nhạt đi. Hắn không nói gì thêm, đứng thẳng dậy, rồi cùng hai tiểu sa di đi trước một bước.
“Hạ đàn việt, chúng ta cũng đi thôi.” Sa di ni nhẹ giọng nhắc nhở.
Hạ Kiêm gật đầu, ánh mắt vô thức dừng lại trên bóng lưng rộng vai, eo hẹp của Bùi Quan Chúc phía trước, khẽ nhíu mày.
Không đúng.
Tâm trạng của tên sát nhân này thất thường, nhưng từ sau lần gặp đầu tiên, hắn chưa từng gọi nàng là “biểu muội” nữa. Hôm nay… tại sao lại đột nhiên gọi như vậy?
Tiếng “biểu muội” ấy, đối với Hạ Kiêm mà nói, không khác gì một lá bùa đòi mạng trá hình.
Trên đường đi, nàng không ngừng nguyền rủa Bùi Quan Chúc trong lòng, cũng không rõ rốt cuộc mình lại chọc giận hắn lúc nào.
Đến khi vào từ đường, từng vòng khói hương quấn quanh xà nhà, tỏa ra mùi trầm hương thanh tịnh. Trong phòng đã có đầy các tăng nhân ngồi ngay ngắn, cúi đầu tụng kinh.
Hạ Kiêm cởi giày bước vào, đang định đi đến chỗ ngồi quen thuộc của mình thì bỗng nhiên một bàn tay lạnh lẽo nắm chặt lấy cổ tay nàng.
Bùi Quan Chúc không nói lời nào, chỉ khẽ mỉm cười với nàng, rồi nắm tay nàng, vòng qua đám tăng nhân, dẫn thẳng đến hàng ghế cuối cùng, nơi hoàn toàn không có ai.
Hạ Kiêm trừng mắt, nhưng vẫn bị hắn ấn vai xuống, ép ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn. Khổ nỗi, trong từ đường đã đầy người, nàng không dám gây ra bất cứ động tĩnh nào.
Mà tên đầu sỏ thì vẫn giữ vẻ mặt tươi cười, thản nhiên vén tà áo, khoanh chân ngồi xuống ngay bên cạnh nàng.
Phía trước, tiếng mộc ngư bắt đầu vang lên đều đặn. Hạ Kiêm tức giận âm ỉ, tự nhủ phải bình tĩnh, bình tĩnh. Nàng vừa định nhắm mắt nhập tâm thì bàn tay lạnh lẽo kia lại vươn qua, nhẹ nhàng móc lấy ngón út của nàng đang đặt trên đầu gối.
Hai người ngồi rất gần nhau, hương trầm lặng lẽ lan tỏa, thấm đẫm không gian bốn phía.
Hạ Kiêm hạ mắt nhìn ngón út của mình bị hắn móc lấy, cảm giác tê dại lan dọc sống lưng. Nàng không cần quay đầu cũng biết từ phía trên, một ánh nhìn sắc bén đang rơi xuống, gắt gao dừng lại nơi gáy trắng ngần lộ ra dưới búi tóc cao của nàng, lâu thật lâu không rời đi.
Hàng mi Hạ Kiêm khẽ run, cuối cùng vẫn không chịu nổi ánh nhìn từ phía hắn. Giống như một học trò lơ đễnh lén lút làm chuyện riêng trong giờ học, nàng lén liếc mắt nhìn vị hòa thượng đối diện vẫn đang nhắm mắt tụng kinh. Sau đó, nàng nhanh chóng đưa tay lên vén vài lọn tóc lòa xòa xuống, cố gắng che bớt phần gáy lộ ra dưới búi tóc, mong rằng có thể tăng thêm một chút cảm giác an toàn.
Làm xong động tác đó, nàng nhanh chóng rụt tay lại, cố gắng giữ vẻ bình thản.
Một lúc lâu sau, từ phía trên truyền xuống một tiếng cười khẽ, âm thanh trong trẻo, dễ nghe, nhưng lại mang theo ý trêu chọc đầy ẩn ý.
Hạ Kiêm nhịn rồi lại nhịn, nén rồi lại nén, cuối cùng cũng chờ được đến lúc kết thúc buổi tọa thiền. Nàng thở phào nhẹ nhõm, muốn rút ngón út về, nhưng kéo thế nào cũng không rút ra được.
“Ngươi...!” Hạ Kiêm tức giận trừng mắt, nhưng vừa đối diện với đôi đồng tử đen nhánh như mực, ánh lên ý cười mơ hồ của Bùi Quan Chúc, nàng lại chột dạ. Khóe môi nàng giật giật, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo.
“Bùi công tử rốt cuộc muốn làm gì?”
Bùi Quan Chúc nghiêng đầu nhìn nàng, bàn tay còn lại chống cằm, mái tóc đen khẽ lay động, sợi phát đái đỏ thắm buộc trên tóc cũng theo đó lắc nhẹ sang một bên.
“Lạ thật.”
Hạ Kiêm mơ hồ khó hiểu: “Cái gì?”
“Nàng lúc nào cũng như vậy...”
Lúc nào cũng biết giả vờ.
Rõ ràng so với bất kỳ ai trên thế gian này, nàng ghét hắn, sợ hắn hơn cả. Vậy mà lúc nào cũng tỏ vẻ nịnh nọt tiếp cận hắn, cố gắng bày tỏ cái gọi là trung thành mà hắn chẳng bao giờ tin tưởng.