Chương 21

Thược Dược đã sớm đờ đẫn. Nàng ở trong phủ mấy năm, nhưng hầu như chưa từng được thấy đại công tử. Lần trước theo tiểu thư đến chính sảnh cũng chỉ vội vàng cúi đầu lướt qua một cái.

Mà dáng vẻ và phong thái của đại công tử lúc này hoàn toàn không giống với hình mẫu một văn nhân tuấn mỹ, phong nhã, ôn hòa như Bùi phủ vẫn thường bồi dưỡng.

Ngược lại, hắn mang theo một nét âm trầm, có phần tà mị, ánh mắt dừng trên người nàng chẳng hề có chút thiện ý nào, thậm chí còn lộ ra vẻ chán ghét rõ ràng.

"Biểu... biểu cô nương." Thược Dược chẳng hiểu sao trong lòng run rẩy: "Vậy nô tỳ đi trước đến chính sảnh đây, cô nương cũng phải nhanh đến đó nhé."

"Ừm." Hạ Kiêm khẽ gật đầu, chờ đến khi Thược Dược đi xa mới chuyển ánh mắt về phía Bùi Quan Chúc.

“Bùi công tử ở đây làm gì vậy?”

“Ta đang đợi Hạ cô nương.” Bùi Quan Chúc nhàn nhạt đáp, đột nhiên đưa tay giơ lên trước mặt Hạ Kiêm.

Một mùi tanh nồng nặc đến mức khiến người ta buồn nôn lập tức xộc vào mũi. Lòng bàn tay hắn ướt sũng, còn dính cả vụn cá chưa phủi sạch. Hạ Kiêm nhăn mặt, vội vàng đưa tay bịt mũi miệng.

“Ưm—!”

“Nhưng mà Hạ cô nương chậm quá, chờ đến mức tay ta cũng ám mùi rồi.” Bùi Quan Chúc híp mắt, nơi này không có đèn, càng khiến đôi mắt hắn trông đen kịt và âm u.

“...Bùi công tử đợi ta làm gì?” Hạ Kiêm bị mùi tanh từ hắn làm cho khó chịu đến mức muốn ói. Tên điên này, nàng thật không biết nên nói gì với hắn mới phải.

"Không biết nữa." Bùi Quan Chúc cử chỉ ung dung, vẻ mặt như đang rất vui vẻ. Hắn từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn tay, chậm rãi lau sạch bàn tay vừa rồi còn bẩn, như thể hành động đưa tay đầy mùi tanh đến trước mặt nàng chẳng qua chỉ là một trò đùa vặt vãnh của hắn.

"Chỉ là nghe nói tối nay trong phủ có yến tiệc, ta muốn đi cùng Hạ cô nương."

"À ha ha..." Hạ Kiêm chẳng đoán nổi tên sát nhân này đang nghĩ gì, nhưng chắc chắn không có ý đồ gì tốt đẹp.

Khoảng cách từ hồ sen đến chính sảnh chỉ cách vài bước chân. Hai người còn chưa bước vào cửa đã nghe thấy bên trong ồn ào náo nhiệt. Một nha hoàn chuyên truyền tin nhìn họ với ánh mắt kỳ lạ, sau đó dẫn bọn họ vào trong phòng.

Trong bữa tiệc, vẫn là những nha hoàn, bà tử khoác lên mình những bộ y phục sặc sỡ, gương mặt ai nấy đều hồng hào, tươi cười như thể những con búp bê giấy cắm đứng đầy cả gian phòng.

Hạ Kiêm theo sát sau lưng Bùi Quan Chúc, không hiểu sao trong lòng lại không còn cảm giác sợ hãi như lần đầu tiên tham gia tiệc nữa.

Rõ ràng bầu không khí trong chính sảnh lần này không hề thua kém lần trước, thậm chí còn có phần đáng sợ hơn vì xuất hiện thêm mấy vị giang hồ thuật sĩ ăn mặc kỳ quái.

Nhưng Hạ Kiêm lại không hề hoảng loạn chút nào.

Bởi vì ngay bên cạnh nàng chính là kẻ sát nhân đáng sợ nhất trong toàn bộ câu chuyện.

Nàng chậm rãi di chuyển, đứng sát lại bên Bùi Quan Chúc, cùng hắn cúi người hành lễ. Ngước mắt lên, nàng liền nhìn thấy Trần phu nhân đang ngồi ngay vị trí chính giữa, miệng hơi hé mở, đôi mắt trừng lớn, ánh nhìn trống rỗng dán chặt vào hai người bọn họ.

Bà tử bên cạnh thấy Trần phu nhân mãi không bảo hai người ngồi xuống, liền nhẹ nhàng đẩy cánh tay bà một cái.

“Phu nhân?”

“Phì.”

Một tiếng cười khẽ vang lên bên cạnh.

Hạ Kiêm ngước mắt nhìn, liền thấy Bùi Quan Chúc vẫn nhìn thẳng phía trước, nét mặt ung dung, tâm trạng dường như vô cùng vui vẻ.

Hạ Kiêm: …

Chẳng lẽ hắn cố tình đợi nàng ở hồ sen, chỉ để cùng nàng vào đây hù dọa Trần phu nhân?

Vậy tại sao hắn không tự làm một mình mà còn kéo nàng vào cuộc? Chẳng lẽ là muốn bày tỏ rằng quan hệ giữa bọn họ rất tốt sao?

Trần phu nhân vốn đã sợ Bùi Quan Chúc, bây giờ nhìn Hạ Kiêm cũng không còn ánh mắt như trước. Nếu lần trước còn nhiệt tình mời nàng ngồi bên cạnh, thì lần này mặt bà ta đầy hoảng loạn, chẳng nói chẳng rằng. May mà xung quanh còn có mấy vị đại sư trừ tà giúp bà ta vững dạ, nếu không có lẽ bà ta đã phát điên chạy khỏi phòng lần nữa rồi.

Hạ Kiêm cũng chẳng muốn ngồi cùng Trần phu nhân, nàng liền đi vòng qua đám người, thẳng thừng ngồi xuống bên cạnh nhóm nhân vật chính. Còn chưa kịp chào hỏi Liễu Nhược Đằng, nàng đã ngửi thấy một mùi trầm hương lạnh nhạt phảng phất—là Bùi Quan Chúc vừa ngồi xuống bên cạnh nàng.

Hạ Kiêm: …

Nàng khẽ nhíu mày, quay đầu nhìn sang. Tuy ngày thường nàng có phần khϊếp sợ Bùi Quan Chúc, nhưng không có nghĩa là nàng cam tâm tình nguyện làm một kẻ công cụ không rõ ràng.

Bùi Quan Chúc ghét nàng đến mức hận không thể gϊếŧ chết nàng, nàng không tin hắn thực sự vô tư chờ nàng ở hồ sen mà chẳng có ý đồ gì. Phỏng chừng, hắn đang cố ý kéo nàng vào phe của mình trước mặt người khác, hoặc có lẽ hắn đã hiểu lầm quan hệ giữa nàng và Trần phu nhân, muốn nàng và bà ta trở mặt thành thù, khiến cả hai kẻ đấu đá lẫn nhau. Dù là khả năng nào đi chăng nữa, thì kết quả cuối cùng, kẻ chịu thiệt vẫn là nàng.