Chương 18

Tất cả mọi người đều sợ hãi tột độ, bị lời nói của Ngu Kha dọa đến mức không ai dám phát ra một âm thanh nào.

Lý Mạt càng hoảng sợ hơn, mắt trợn ngược rồi ngất lịm tại chỗ.

Bạn cùng bàn của Lý Mạt là Tôn Kỳ Kỳ sắc mặt trắng bệch, vội vàng đỡ lấy Lý Mạt suýt nữa thì ngã nhào xuống đất. Liếc nhìn Ngu Kha một cách cẩn trọng, trong lòng mắng chửi Lý Mạt không ngớt.

Bản thân Lý Mạt không có mắt lại đi trêu chọc Ngu Kha, để rồi bị Ngu Kha ghi hận. Giờ còn xỉu tại chỗ, mà cô ta lại là bạn cùng bàn, không thể nào khoanh tay đứng nhìn được.

Chẳng phải đây là đang cố tình kéo thù hận của Ngu Kha sang cô ta sao?

Lỡ như Ngu Kha cho rằng cô ta cùng phe với Lý Mạt, rồi cũng ghi hận và muốn gϊếŧ cô ta thì sao? Lúc đó cô ta biết đi đâu mà kêu oan đây?

Hầu như không kịp suy nghĩ, Tôn Kỳ Kỳ liền mạnh tay nhéo vào cánh tay Lý Mạt một cái, sau đó mới không tình nguyện hô lên: "Lý Mạt ngất rồi! Mau, có ai giúp đưa cậu ấy đến phòng y tế không?"

Sợ Ngu Kha nghi ngờ, cô ta vội vàng bổ sung thêm một cậu: "Cậu ấy bị hạ đường huyết, sáng nay chưa ăn sáng."

Mọi người trong lớp 12-3 đương nhiên biết tại sao Lý Mạt lại ngất, nhưng chẳng ai dám vạch trần lời nói dối này.

Một nữ sinh ngồi bàn sau vội vàng tiến lên cùng Tôn Kỳ Kỳ dìu Lý Mạt ra khỏi lớp học, không dám nán lại phòng học dù chỉ một giây.

Thấy Lý Mạt được đưa đi, những người còn lại trong lớp âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng bọn họ đã đánh giá quá thấp mức độ hiểu biết của Ngu Kha về bọn họ.

Chưa kịp thở hết một hơi, đã bị nghẹn lại ngay cổ, cảm giác hoang mang và bất an lại ập đến.

Ngu Kha nhìn theo bóng lưng Lý Mạt rời đi, đáy mắt thoáng qua một tia nghi hoặc, ánh mắt sâu thẳm: 【Lý Mạt bị hạ đường huyết sao? Cô ta thường xuyên bỏ bữa sáng, nếu thật sự bị hạ đường huyết thì đã ngất đến tám trăm lần rồi.】

Nhìn thấy Ngu Kha dễ dàng suy luận ra Tôn Kỳ Kỳ đang nói dối, tim mọi người lại một lần nữa thắt lại.

Bọn họ đột nhiên nhận ra rằng, Ngu Kha còn khó bị lừa gạt hơn bọn họ tưởng.

Có lẽ cô đã thực sự trọng sinh lại không biết bao nhiêu lần, bởi vì cô hiểu quá hiểu rõ tất cả những người xung quanh.

Nếu bọn họ làm ra bất cứ hành động nào đi lệch quỹ đạo tương lai, có khả năng Ngu Kha sẽ nghi ngờ bọn họ.

Tôn Kỳ Kỳ vốn dĩ chỉ bịa một lý do trong lúc hoảng loạn, không ngờ ngay cả việc Lý Mạt có bị hạ đường huyết hay không mà Ngu Kha cũng nắm rõ.

Ngu Kha suy nghĩ một lát, cũng bình thường trở lại.

【Dạo gần đây bố mẹ của Lý Mạt vẫn luôn làm công tác tư tưởng khuyên cô ta đi du học, nhưng cô ta không muốn. Không chừng đây là khổ nhục kế của cô ta, cố tình làm vậy để bố mẹ đồng ý cho cô ta ở lại chăng?】

Ngu Kha ngẫm nghĩ, thấy cũng có khả năng này, liền không để tâm đến Lý Mạt nữa.

Mặc dù Ngu Kha trọng sinh lại rất nhiều lần, nhưng thực chất, mỗi kiếp đều không hoàn toàn giống hệt nhau.

Có lẽ chính sự trọng sinh của cô đã khiến từng kiếp có những thay đổi nhỏ.

Những thay đổi này tuy không quá rõ ràng, cũng không ảnh hưởng đến hướng đi của cốt chuyện, nhưng vẫn nằm trong phạm vi dao động hợp lý, có thể xảy ra ở bất cứ đâu.

Chỉ cần không có sai lệch lớn thì vẫn có thể chấp nhận được.

Trong nhóm

[Lý Mạt sắp ra nước ngoài rồi? Nhanh vậy sao?]

Chuyện này tuy chưa nghe ai nhắc đến, nhưng cũng không đến mức khiến bọn họ quá kinh ngạc.

Dù sao trong lớp này, có mấy ai thực sự dựa vào thực lực để vào đại học rồi tốt nghiệp thành công đâu?

Ngoại trừ lớp trưởng thì chắc chẳng còn ai nữa.