Chương 25

Thế là cậu gật đầu.

Không biết có phải ảo giác không, hình như Dung Chân Luật đã cười khẽ, khi quay đầu lại vạt áo hắn phấp phới như băng vụn, dưới ánh nắng tỏa ra hàn khí nhè nhẹ.

Trên bàn của Bạch Dịch bỗng xuất hiện một thẻ ngọc, cậu cầm lên xem thì ra là lệnh bài thân phận đệ tử của Công Tiên Tông, hơn nữa còn là loại được phong chủ đích thân ban tặng.

Đây là vật rất quý, có thể tự do ra vào các nơi tu luyện trong nội môn, nơi đó nổi tiếng là có tiên thực rất có lợi cho việc tu hành.

Mắt cậu sáng lên, không khách khí nhận lấy ngay, đột nhiên cậu nhớ ra, theo nguyên tác, bữa tiệc này Long Ngạo Thiên chỉ tham gia một mình, hắn không dẫn theo tiểu đệ nào cả.

Bạch Dịch còn tưởng hắn dùng thủy kính chỉ để gọi tiên hạc, giờ nghĩ lại, có khi nào ngay từ đầu hắn đã định mang cậu theo?

Quả nhiên, làm tiểu đệ của Long Ngạo Thiên và kẻ đối đầu đúng là hai trải nghiệm khác biệt.

Bạch Dịch cảm thán trong lòng, cho dù trong lòng Long Ngạo Thiên vẫn còn khúc mắc, đôi lúc thái độ cũng hơi khó chịu, nhưng đãi ngộ nên có thì vẫn có, ít nhất là hắn không để các tiểu đệ khác cảm thấy lạnh lòng.

Đã quá, thật sự là đã quá! Cậu thật sự muốn được ở lại đây thêm vài ngày.

Tiếc là lập công thì quá khó, vừa rồi rõ ràng Long Ngạo Thiên quay đầu lại mà hắn vẫn không chú ý đến vị đệ tử phía sau.

Thật cạn lời, hoa văn đó rõ ràng nằm ngay trên vai đối phương, đối với Long Ngạo Thiên mà nói thì hình đó chẳng khác gì ký ức bẩm sinh. Chẳng phải trong nguyên tác có nói nhìn phát là thấy ngay sao? Vậy mà vừa rồi hắn lại không phát hiện, chút nữa Bạch Dịch lại phải tìm cách để hắn quay đầu thêm lần nữa.

Đang đau đầu nghĩ cách thì món mới được mang lên, Bạch Dịch vừa ăn vừa nghĩ, không để ý suýt nữa thì bị tà áo người đi ngang vướng vào bàn mình.

“Xin lỗi, thật sự xin lỗi.” Một giọng nữ trong trẻo dịu dàng vang lên trên đầu cậu.

Bạch Dịch giữ thói quen tốt của người hiện đại, ngẩng đầu theo phản xạ, khẽ nhếch môi nở nụ cười lễ phép: “Không sao đâu.”

Vừa ngẩng đầu lên thì thấy nữ tu trước mặt mình mặc áo choàng trắng trùm kín mặt, dáng người cao ráo mềm mại, ai nhìn cũng nhận ra đây là một đại mỹ nhân.

Lúc này nàng lại nhìn cậu rồi cười, ánh mắt sau lớp mũ sáng rực: “Đạo hữu thật sự rất đẹp, tính tình lại tốt, không hổ là đệ tử Công Tiên Tông.”

“Không biết đạo hữu tên gì?”

Tuy từ nhỏ Bạch Dịch đã quen được người khác khen ngợi, nhưng khi được người đối diện khen thẳng mặt, cậu vẫn thấy hơi ngại, chỉ đành xua tay nói tên mình là Bạch Dịch.