Ta là Bạch Dịch, là một tu sĩ luyện khí tầng ba, ngoài cái mặt đẹp ra thì chẳng có gì đặc biệt. Xung quanh đều là những kẻ như sói đói, nhưng chẳng ai dám đυ.ng đến ta. Vì ta có chỗ dựa vững chắc, ta …
Ta là Bạch Dịch, là một tu sĩ luyện khí tầng ba, ngoài cái mặt đẹp ra thì chẳng có gì đặc biệt.
Xung quanh đều là những kẻ như sói đói, nhưng chẳng ai dám đυ.ng đến ta. Vì ta có chỗ dựa vững chắc, ta là tiểu đệ của Long Ngạo Thiên.
Mỗi ngày ta chỉ cần đau đầu vì một người duy nhất, chính là Long Ngạo Thiên đó. Tên đầy đủ của hắn là Dung Chân Luật.
Người ta thì tung hô hắn là đại đệ tử của tiên tôn, phong thái cao ngạo, lạnh lùng như thần tiên trên mây. Nhưng chỉ có ta biết, bên trong hắn tối tăm và vặn vẹo đến mức nào.
Ta nghi là hắn... Ghen tị với ta.
Ngay từ ngày đầu ta theo hắn, hắn đã dùng pháp thuật soi gương để nhìn chằm chằm ta suốt cả buổi.
Càng về sau, hễ ai khen ta đẹp là sắc mặt hắn lại tối đi, nhưng hắn vẫn giả vờ lạnh nhạt như không để tâm.
Ngoài mặt thì cao quý lạnh lùng, nhưng mấy món đồ quý luôn bị hắn ghen tỵ bóp nát!
Thi thoảng hắn còn cố gắng khen ta vài câu, ngượng ngùng đến đỏ cả mặt. Ta thì giả vờ vui lắm, chứ trong bụng thì thầm nghĩ: [Tên này chắc chắn đang âm thầm nghĩ cách hành hạ mình.]
Hắn bắt ta làm đủ thứ chuyện mất mặt, nào là hầu hạ khi tắm, nào là sưởi ấm giường cho hắn, nào là nấu ăn rồi bắt ta thử trước như... Thử độc!
Ta phải giả vờ ăn ngon lành, lúc đó hắn lại cười độc ác một cách thỏa mãn.
Mặc dù ta đã nịnh hót hết mức có thể, nhưng càng lúc hắn càng ghen tỵ với ta hơn.
Sáng nào tỉnh dậy ta cũng thấy toàn thân đầy vết bầm đau nhức, giống như bị ai đánh lén trong lúc ngủ. Quá đáng thật sự!
Ta nghĩ, nếu cứ thế này chắc sớm muộn gì cũng bị tông môn đuổi cổ.
Nhưng mà... Bị đuổi cũng tốt thôi, tính ta lười biếng, được nghỉ ngơi sớm là tuyệt nhất!
Bề ngoài thì ta vẫn giả ngây giả ngô, nhưng thật ra ta đã bí mật để dành tiền, luôn trong tâm thế "rút lui không cần báo trước".
Cho đến một ngày, ta phát hiện một sự thật... Sốc tận óc: [Thật ra ta là nội gián được tông môn đối địch cài vào!]
Trên mảnh giấy nhiệm vụ còn ghi rõ ràng: [Ám sát Long Ngạo Thiên, mang đầu hắn về.]
[Trời ơi, chuyện tày trời thế mà ta đâu có biết! Gϊếŧ người là phạm pháp đó nha, ta không làm đâu!]
Vậy là tối hôm đó ta khăn gói bỏ trốn, không Long Ngạo Thiên, không tông môn gì nữa hết.
Ta đi nghỉ hưu!
Sau khi nghỉ hưu:
Cuộc sống của ta trở nên thoải mái, sung túc, vui vẻ vô cùng. Chỉ có điều, nghe đồn tiểu tiên quân ngày nào đã sa vào ma đạo.
Ta hơi bất ngờ, vì chuyện này khác hẳn với cốt truyện ban đầu. Nhưng thôi kệ, nơi ta sống cách xa trung tâm kịch bản, chắc chẳng ảnh hưởng gì đến ta đâu.
Ai ngờ... Đời không như mơ.
Tối hôm đó, trời sấm chớp ầm ầm, ta tránh mưa mãi mới về được đến nhà. Vừa tới đầu ngõ thì gặp ngay một cảnh tượng kinh hoàng.
Cả một con phố đầy xác người.
Trong màn mưa đỏ lòm, Long Ngạo Thiên bước ra, người hắn đầy máu, tay xách một xâu đầu lâu. Gương mặt trắng bệch nở nụ cười méo mó, như thể hắn đã phát điên hoàn toàn.
“Dịch Dịch.”
“Chắc chắn là vì bọn chúng nên ngươi mới chạy.”
“Giờ ta đã gϊếŧ hết tất cả kẻ điều khiển ngươi rồi, ngươi có thể yêu ta được chưa?”
Couple chính:
Thụ: Mỹ nhân nổi tiếng, ai cũng mê nhưng siêu chậm hiểu.
Công: Ban đầu là thiếu niên trong sáng, sau dần trở nên điên loạn, u tối.
Truyện viết ở ngôi thứ ba, chỉ riêng phần văn án là ngôi thứ nhất.
(P/s: Ban đầu công thật sự rất ngoan đó, thật đấy.)
Aaaaaaaaa hóng quá sốp ơi, ra chap lẹ iiiiii