Giới thiệu: Văn án 1: Thẩm Dục một người lạnh lùng thờ ơ, là học sinh giỏi thiên tài, tương lai rộng mở. Rồi một ngày, anh bị chấn thương eo, phế hoàn toàn. Vốn định dựa vào ý chí để chống đỡ, nhưng m …
Giới thiệu:
Văn án 1:
Thẩm Dục một người lạnh lùng thờ ơ, là học sinh giỏi thiên tài, tương lai rộng mở.
Rồi một ngày, anh bị chấn thương eo, phế hoàn toàn.
Vốn định dựa vào ý chí để chống đỡ, nhưng một ngày nọ lại ngã trong rừng cây nhỏ, gặp được đại tiểu thư nhà giàu Tang Miểu.
Nhà cô có mỏ (rất giàu), tính cách thẳng thắn, tư duy độc đáo, quan trọng nhất là – đặc biệt rất hợp với chiêu trò của anh!
Anh giả vờ không đứng dậy được, cô không nói hai lời liền "nhặt" anh về nhà.
Anh yếu ớt dựa vào xe lăn, cô chủ động đưa đón, thậm chí mua cho anh chiếc giường chăm sóc đắt nhất.
Anh làm nũng một cái, cô ôm anh không buông, hôn đến nỗi đầy mặt đầy người đều là dấu hôn.
Thẩm Dục: "…" Cái này khác với tưởng tượng.
Điều khác hơn nữa là, anh phát hiện mình ngày càng thích được cô cưng chiều như vậy.
Rõ ràng là bị liệt, sao ngược lại lại sống sung sướиɠ hơn cả trước đây?
Văn án 2:
Thẩm Dục: "Sau khi bị liệt, đại tiểu thư đã "nhặt" tôi về nhà cưng chiều, kết quả là cô ấy càng nuôi càng mê mẩn!"
Tiểu mỹ nhân mê người có tâm cơ VS Đại tiểu thư nhà giàu thẳng thắn.
Góc nhìn nhân vật chính: Tang Miểu, Thẩm Dục.
Tóm tắt một câu: Nhật ký đại tiểu thư huấn luyện "cún con".
Quan điểm: Tương lai luôn có hy vọng.
P/s: Đối với Rồng nhỏ thì đây là bộ đầu tiên theo dõi từ góc nhìn của nam chính, tưởng là không hợp mà hợp không tưởng luôn á! Từ ngày đầu Thẩm Dục gặp bé Miêu là Rồng nhỏ đã thấy thích cách anh ta tìm kiếm sự chú ý từ bé Miêu rồi huhu, hệt như cún con vậy á! Toàn bộ câu truyện cũng nhẹ nhàng thôi nè, kể về quãng đời của hai người bên cạnh nhau, về cái kết thì Rồng nhỏ chỉ có thể nói là dù có hơi luyến tiếc nhưng vẫn cảm thấy trọn vẹn.
Bộ này hoàn thành rồi nha, Rồng nhỏ vẫn đang chỉnh sửa và check để xin duyệt hoàn, mong được mọi người ủng hộ nhiều nhiều hơn nữa ạ!!!