Cả nhà trên dưới bảy mươi ba mạng người bị gϊếŧ sạch. Mùi máu tanh nồng nặc và ánh lửa ngút trời nhuộm đỏ thân xác cứng đờ của Sở Tịch Nguyệt mới mười một tuổi. Nàng trở thành con kiến sống sót sau cu …
Cả nhà trên dưới bảy mươi ba mạng người bị gϊếŧ sạch. Mùi máu tanh nồng nặc và ánh lửa ngút trời nhuộm đỏ thân xác cứng đờ của Sở Tịch Nguyệt mới mười một tuổi.
Nàng trở thành con kiến sống sót sau cuộc tranh đấu hoàng quyền; trở thành kỹ nữ sống tạm bợ qua ngày; trở thành tiện thϊếp hèn mọn uốn gối cúi đầu. Nhưng đồng thời, nàng cũng là cô nhi nghiến răng nuốt hận; là tiểu nhân từng bước tính kế; là lưỡi đao sắc bén nhuốm máu; là hậu họa của việc diệt cỏ không trừ tận gốc.
Nàng muốn dùng cả đời mình để hoàn thành một bức tranh thêu "Ngạo tuyết hàn mai". Đó là món quà mừng thọ nàng muốn dâng lên cho toàn thể Sở gia. Bức tranh rất lớn, nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc dù dốc hết tất cả cũng chưa chắc đã thêu xong.
Nàng yêu thích màu tuyết trắng tinh khiết. Còn về hồng mai, nhất định phải dùng chỉ đỏ nhuộm máu mới có thể làm nổi bật vẻ nở rộ của nó!
* Tạ Thiên Hành một lòng hành y cứu đời, không muốn dính vào phân tranh hoàng quyền. Nhưng cuối cùng hắn vẫn phải ký một bản hợp đồng mười năm với tân đế, gánh vác trọng trách chấn chỉnh Thái y viện.
Khi chỉ còn hai năm nữa là sẽ được tự do. Một lần vô tình ngoảnh lại, hắn đã nhìn thấy một nữ tử giữa biển lửa. Nàng dứt khoát đạp lên núi đao, dẫn lửa tự thiêu.
Lưu ý:
1. Nữ chính lợi dụng tất cả chỉ để báo thù, tàn sát cả nhà không chừa một ai, kể cả trẻ nhỏ.
2. Nữ không sạch, nam sạch. Nam lớn tuổi hơn nữ.
3. Tất cả các chi tiết, tình tiết trong truyện đều là hư cấu phục vụ cho cốt truyện.
4. Truyện không dựa trên bất kỳ quốc gia, thời đại nào cụ thể.
4. Truyện không đến nỗi canh suông nước luộc, nhưng tác giả tuân theo các quy định của web nên chỉ có nghệ thuật kéo rèm thôi nha.