Quyển 5 - Chương 2

Chủ yếu là dạo gần đây cô cũng có đắc tội với ai đâu! Không lẽ lại là cái ông anh hôm qua định ăn quỵt cái bánh xèo hành mà bị cô bắt quả tang ấy hả?

Đúng là anh ta trông có hơi hung dữ thật, nhưng một cái bánh xèo có năm tệ thôi, thêm quả trứng cũng chỉ sáu tệ, đâu đến mức vì chuyện đó mà tìm người trả thù chứ!

Tô Lê thầm kêu khổ, trong đầu vội vàng gạch bỏ từng “nghi phạm”, đắc tội với đại ca xã hội đen chắc không phải, mấy ông quản lý trật tự bị cô mắng vài câu, chuyện đó cũng chẳng đến mức này. Vay nặng lãi ư?

Cô làm gì có vay nặng lãi! Tiền thì đúng là hơi thiếu, nhưng cô vay ngân hàng đàng hoàng, tháng nào cũng trả góp đều đặn, chưa bao giờ trễ hạn. Vậy thì càng không thể. Nghĩ đi nghĩ lại, gần đây cô chẳng gây hấn với băng đảng nào cả. Mà thử hỏi, có đại ca xã hội đen nào lại rảnh đến mức chấp nhặt một tiểu thương bán bánh như cô không? Bản thân cô còn thấy mình nhỏ bé đến mức ném ra đường chắc cũng chẳng ai thèm để ý…

Đúng lúc này, chiếc xe đang chạy bỗng nhiên phanh lại. Cô liền bị người ta túm cánh tay lôi xuống.

Tô Lê liều mạng giãy giụa, miếng băng dán miệng cũng bị cô cố sức gỡ bung ra một góc. Nhưng khổ nỗi, cánh tay nhỏ bé sao địch nổi những cánh tay lực lưỡng. Miệng còn bị nhét kín bằng một cục vải, hai tầng bịt chặn khiến cô chỉ phát ra được mấy tiếng “ư ư” yếu ớt. Nhìn cô không chịu hợp tác, bọn họ dứt khoát xách bổng cả người cô lên.

Hai chân Tô Lê cách hẳn khỏi mặt đất, chẳng khác nào bị người ta xách như cái bao, kéo đi một mạch về phía trước. Cô không thấy gì cả, chỉ có thể cảm nhận từ hai bên là những cánh tay rắn chắc, cao lớn đến mức cả đời này cô cũng chẳng với tới nổi. Khóc cũng chẳng khóc nổi, trong lòng chỉ thấy thê thảm, cứ có cảm giác giây tiếp theo thôi là mình sẽ bị bọn này ném xuống biển cho cá mập xơi.

Trong lòng Tô Lê thầm chửi rủa: Xã hội đen bây giờ ngang ngược thế này sao! Giữa ban ngày ban mặt cũng dám làm chuyện gϊếŧ người, thật sự coi trời bằng vung, chẳng còn luật pháp gì nữa chắc!

Bị lôi đi vòng vèo chốc lát, cô hoàn toàn không biết mình đã bị đưa đến đâu. Chỉ biết là ngay sau đó, cả người đã bị ném phịch xuống nền đất cứng lạnh.

Rồi phía sau vang lên tiếng cửa sắt đóng “rầm” một cái. Người đàn ông vừa xách cô đi liền mở miệng: “Thưa tổng tài, người ngài muốn đã được đưa tới!”