Sắp xếp ổn thỏa cho biểu huynh, Kỷ Minh Viễn tìm đến mẫu thân, cười đáp: "Hôm nay biểu ca vui vẻ, uống say đến những năm phần, đã ngủ rồi."
Y suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn không nói với mẫu thân vẻ mất mát hiếm thấy, không thể giấu được của Ôn biểu ca.
Mẫu thân cũng không tiện ép phụ thân phải hạ mình với biểu ca. Nói ra những lời này, chỉ khiến mẫu thân thêm khó xử.
Một ngày khó khăn lắm mới nghe được một chuyện khiến người ta vui vẻ, Ôn phu nhân cảm thấy cả người bớt đi phần nào mệt mỏi, gật đầu cười nói: "Cứ để thằng bé ngủ đi, không cần gọi, nếu không dậy nổi thì ở lại đây một ngày cũng được."
Dù sao Tòng Dương cũng đã ở lại không ít lần.
Kỷ Minh Viễn nhận lệnh, mới ngồi xuống bên cạnh mẫu thân, hỏi: "Mẫu thân, Đại tỷ tỷ thế nào rồi?"
Nụ cười trên mặt Ôn phu nhân nhạt đi, bà chỉ nói với nhi tử: "Không có chuyện gì lớn. Chỉ là hiếm khi con bé lười biếng không muốn gặp ai, con không cần đến thăm tỷ tỷ, mẫu thân nói với con bé một tiếng con vẫn nhớ đến nó là được."
Ở độ tuổi này, Kỷ Minh Viễn hỏi nhiều về việc riêng của trưởng tỷ cũng không hay. Vì vậy, tuy trong lòng nhớ mong, y cũng chỉ đáp: "Vâng."
Ôn phu nhân đuổi nhi tử đi ngủ trưa, bản thân lại tựa vào ghế quý phi, thực sự đau đầu không biết làm thế nào để từ hôn với Thôi gia mà vẫn giữ được mặt mũi.
Tuy đã đồng ý với Minh Đạt, nhưng bà cũng hiểu rõ, lão gia sẽ không nỡ vứt bỏ vị nữ tế Thôi Giác tương lai này.
Nếu thực sự không được, cũng chỉ có thể viện cớ bát tự không hợp, xem xem có thể để muội muội của Minh Đạt gả thay hay không…
Giữa mày Ôn phu nhân mơ hồ đau nhức.
Trong nhà chỉ có bốn nữ hài. Minh Nghi còn nhỏ, dù thế nào cũng không được. Minh Dao và Tòng Dương chỉ thiếu mỗi lễ định hôn, đã là hôn phu hôn thê, hai đứa nhỏ có tình có nghĩa, một mối hôn sự mà cả hai nhà đều vừa lòng, càng không thể chia rẽ hai đứa nhỏ.
Chỉ còn lại một mình Minh Đức…
Đứa bé này có gánh vác được mối hôn sự kia không đây?
Hơn nữa – Ôn Huệ day day trán, trong lòng thực sự lo lắng – hai nhà từ hôn, cho dù là nhà gái đề nghị, cũng khó tránh khỏi làm cho thanh danh của nữ tử bị tổn hại đôi chút. Đặc biệt là thanh danh của Thôi Giác, còn cao hơn Minh Đạt rất nhiều, càng khiến người ta nghi ngờ Minh Đạt có lỗi gì đó.
Bà phải làm sao mới có thể cố gắng giúp cho Minh Đạt tránh khỏi tổn hại này?